Giang Miểu đưa tay ra hiệu im lặng: “Tất nhiên là sợ chứ, nên mới chuẩn bị trước chút đồ. Chỗ chị vô tình kiếm được một loại hàng quý có thể thanh lọc phóng xạ, không nhiều đâu, chắc chỉ pha được vài thùng nước. Chị để dành mỗi người một thùng để hai người cũng được tắm rửa một lần. Đây là quần áo mới chị may, có thể thay luôn.”
Giờ mọi người đã ổn định, cũng không thể tiếp tục sống như người nguyên thủy nữa, nhất là Kỷ Tiểu Nghệ còn sắp kết hôn.
Trước đây Kỷ Tiểu Nghệ cũng chẳng thấy gì bất thường, vì ai cũng giống nhau, nhưng giờ nhìn Giang Miểu sạch sẽ thơm tho, bảo cô ấy không động lòng là nói dối.
Chưa kịp lên tiếng thì bà Kỷ đã giành trước, cau có nói: “Cháu có đồ tốt như vậy thì nên để dành, nước có thể uống là thứ cứu mạng đấy! Cháu lại mang ra tắm? Thật đúng là phí của!”
Bị mắng Giang Miểu cũng không tức, chỉ cười hì hì dỗ dành: “Cháu biết bà thương cháu, nhưng mấy thứ này sau này vẫn có thể kiếm được. Mà hai bao gạo chân không lần trước cháu bán được khá nhiều điểm, không thiếu chút này đâu. Cháu đặc biệt để dành cho hai người mỗi người một thùng nước, coi như là cắt đứt quá khứ, thay đồ mới, đón cuộc sống mới. Huống hồ, bà không nghĩ cho mình thì cũng phải nghĩ cho Tiểu Nghệ chứ, cô ấy sắp cưới Trương Thành rồi, không chăm chút thì sao được!”
Bà Kỷ đối diện với hai ánh mắt đáng thương vô cùng, cuối cùng đành bất lực thỏa hiệp: “Thôi thua các cháu rồi, để Tiểu Nghệ tắm là được, bà thì không cần.”
“Bà ơi~”
“Bà ơi~”
Không chịu nổi hai cô cháu ngọt như mật, bà Kỷ rốt cuộc cũng theo họ ra sau vườn.
Vừa đến nơi, hai bà cháu nhà họ Kỷ kinh ngạc phát hiện mảnh vườn nhà Giang Miểu đã mọc lên vài mầm non, kích động suýt nữa la toáng lên.
Giang Miểu lại ra hiệu im lặng: “Đừng ồn. Đám rau này là cháu tốn không ít công mới trồng được đấy. Hai cái đèn cao áp này cũng là Tô Nghị giúp tìm, bây giờ mới chỉ bắt đầu, có ra trái được hay không thì chưa chắc, vì rau cần nhiều thứ lắm, không chỉ là nước thôi đâu.”
Lời cô như gáo nước lạnh dội xuống đầu hai bà cháu, cơn hào hứng cũng dịu lại ngay.
Bà Kỷ tiếc nuối tặc lưỡi: “Giá mà trồng ra quả thì tốt, sau này có mà ăn không hết.”
“Cứ từ từ đã.” Giang Miểu đánh trống lảng, xách nước dẫn họ cẩn thận đi qua vườn rau tới khu nuôi ở phía sau để tắm.
Khu vực đó không có ai ở, dù có tiếng nước cũng không sợ bị phát hiện.
Trong bóng tối, bà cháu họ Kỷ chẳng hề e dè cởi đồ, nhờ ánh sáng le lói từ đèn cao áp cạnh đó mà giúp nhau gội đầu. Nhìn dáng vẻ cẩn trọng khi dùng nước của họ, Giang Miểu thấy nghẹn ngào trong lòng.
Cô có Rút Thăm Mỗi Ngày, hoàn cảnh sống dù khắc nghiệt vẫn có thể sống sót, nhưng người bình thường thì không có vận may ấy. Với họ, một thùng nước thật sự có thể cứu mạng.
Một thùng nước mà phải gội đầu lẫn tắm, rõ ràng là không đủ, nhưng bà cháu nhà họ vẫn kiên trì dùng ít nhất để rửa sạch sẽ. Giang Miểu nhìn mà cảm thấy họ đã rất sạch rồi, không khác gì mình.
Sau đó thay bộ đồ mới do Giang Miểu may.
Kỷ Tiểu Nghệ nở nụ cười mãn nguyện, thân mật khoác tay Giang Miểu làm nũng: “Chị Miểu Miểu, chị thật tốt. Trước khi tắm em còn chẳng thấy mình có gì bất ổn, tắm xong mới thấy như được tái sinh ấy. Chị còn vải không? Em muốn làm khăn giống chị để quấn tóc, đỡ bị bẩn.”
Tắm rửa ở nơi hoang tàn này là chuyện xa xỉ, phần lớn chẳng có cơ hội, trừ khi liều mình dùng nước máy bị nhiễm xạ.
Nghĩ đến đây, bà Kỷ nhìn Giang Miểu: “Đám sữa tắm dầu gội kia ở đâu ra vậy? Là thưởng của đoàn lính đánh thuê à?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
