Tô Nghị bật cười, nghĩ đến lời của Triệu Khánh Phong, liền an ủi: “Mấy thứ này họ đồng ý cho thì cứ lấy, không lấy thì phí. Đừng lo, đội trưởng nói sẽ tìm cách xin mở rộng thêm, chỉ cần bên trên gật đầu là có thể xây.”
Khu E mà họ đang ở, giữa các căn nhà tạm còn chừa ra nhiều khoảng đất trống để tiện cho tuần tra phát hiện nguy cơ. Chỉ cần được phép, diện tích đó hoàn toàn có thể tận dụng, dù chỉ dùng một nửa cũng thêm được ba bốn chục mét vuông.
“Tuyệt quá! Vậy mấy ngày tới em gom gạch về xây thêm phòng, được không?” Mắt Giang Miểu sáng lấp lánh nhìn Tô Nghị.
Tô Nghị hoàn toàn không thể từ chối: “Em muốn gom thì cứ gom, nhưng trước khi vết thương lành thì đừng ra ngoài. Đội trưởng nói rồi, mấy ngày em dưỡng thương sẽ do đội lo liệu cả thức ăn lẫn thuốc men, lát nữa quay về doanh trại anh sẽ mang đến.”
Giang Miểu không ngờ còn có chuyện tốt như vậy, lập tức cười tít mắt.
Trước khi rời đi, Tô Nghị còn tiện tay mang theo hai túi gạo mà Giang Miểu tìm được để giúp cô đổi điểm.
Cửa vừa khép lại, Giang Miểu liền nhảy cẫng lên hai cái rồi mới chịu bình tĩnh lại.
[Đinh! Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành 6% công trình lãnh thổ. Phát hiện hiện tại vật tư sinh tồn của ký chủ đã đủ dùng. Hạt giống cần hỗ trợ nảy mầm. Quà đăng nhập hôm nay: A. Thực phẩm, B. Nước uống, C. Đồ sinh hoạt, D. Thuốc hỗ trợ tăng trưởng động thực vật. Xin vui lòng chọn.]
Giang Miểu hơi sững lại, hôm qua mới 5%, hôm nay chỉ tăng thêm 1%. Xem ra phần trăm này liên quan đến mớ đồ Tô Nghị mang về.
Hệ thống chỉ phản ứng sau khi có vật tư được đưa về. Nếu hôm nay Tô Nghị không mang đồ về thì cô có còn được nhận thưởng nữa không?
Vả lại thuốc hỗ trợ tăng trưởng động thực vật là cái gì?
Nghĩ mãi không ra, nhưng giờ vật tư đã đủ, cô dứt khoát chọn ngay: “Tôi chọn D - thuốc hỗ trợ tăng trưởng động thực vật.”
Vừa dứt lời, trước mặt cô liền xuất hiện một chai dung dịch trong suốt màu trắng, khoảng 250ml.
[Chúc mừng ký chủ đã nhận được một chai dung dịch khử phóng xạ. Dung dịch này có công dụng khử phóng xạ trong cơ thể động thực vật, đồng thời cải tạo mức độ nhiễm xạ trong đất. Hạt giống ngâm qua dung dịch khử phóng xạ có thể trở lại trạng thái bình thường. Tưới dung dịch lên đất có thể ngăn chặn ô nhiễm phóng xạ.
Gợi ý thân thiện: ký chủ nên đẩy nhanh tiến độ xây dựng lãnh thổ để mở khóa thêm nhiều bảo vật hơn.]
Giang Miểu chớp mắt liên tục, dán chặt ánh mắt vào hạt giống trong chậu, không biết đã nhìn bao lâu. Mãi đến khi bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, cô mới như bừng tỉnh từ giấc mộng, vội vàng đi mở cửa.
Người đến là Tô Nghị.
Sau lưng anh là một bọc đồ rất to.
Giang Miểu rất nhanh nhẹn tránh sang bên.
Tô Nghị vừa bước vào liền đóng chặt cả hai cánh cửa, ánh mắt rơi xuống chậu nước đặt trên giường sắt, nhướng mày hỏi: “Em bận rộn cả sáng chỉ để nghịch thứ này?”
Giang Miểu gãi đầu ngại ngùng: “Không có gì làm nên chỉ ngồi nhìn hạt giống thôi.”
Tô Nghị khẽ cười, mở gói đồ mang theo ra: “Chỗ này toàn là quần áo. Anh cũng không rõ con gái cần gì, mấy thứ này là mấy chị trong đội giúp chọn. Còn có một số đồ dùng riêng cho nữ, các chị ấy không cho anh xem, anh cũng không nhìn. Túi này là củ cải trắng, khoảng bốn mươi cân, là đội trưởng cho em. Còn đây là thuốc trị thương. Thuốc này trong lính đánh thuê rất khan hiếm, đội trưởng chỉ gom được chừng này. Hai cái cuối cùng là đèn chiếu siêu sáng, nếu cô định trồng trọt thì thử dùng xem sao.”
Giang Miểu vui vẻ nhận lấy hai cái đèn: “Tô Nghị, anh giỏi quá đi mất!”
Tô Nghị hơi đỏ mặt, cúi đầu che giấu sự lúng túng, thái độ trở nên khách sáo hơn: “Chúng ta là bạn cùng phòng, cũng là cộng sự, anh giúp em là điều nên làm.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)