Giang Miểu đồng tình, kéo túi vải của mình ra, hào hứng nói: “Cho em mượn giường anh chút nha!”
Nói xong, cô lần lượt lấy hai bao gạo ra đặt lên giường, có hơi khoe khoang chút.
“Gạo trắng?” Tô Nghị vừa thấy liền trợn mắt, đồng tử co rút lại, chớp mắt lia lịa, xác nhận không phải ảo giác xong, cả người anh như bùng nổ: “Em tìm ở đâu ra vậy? Còn nữa không?”
Giang Miểu thật thà lắc đầu: “Trương Thành đào kỹ hết rồi, ngoài một thùng dầu ăn thì không còn gì khác nữa.”
Tô Nghị nhìn cô một lúc lâu, giọng nghiêm túc: “Em có biết hai bao gạo này đáng giá thế nào không?”
Giang Miểu lại lắc đầu.
Tô Nghị bật cười: “Không biết cũng bình thường thôi, dạo này kiếm được loại gạo thế này đâu phải chuyện dễ. Theo tôi biết, một bao gạo bọc nhựa nặng hai mươi cân như thế này có thể bán được tới mười ngàn điểm.”
“Em đào được hẳn hai bao, bán hai mươi ngàn điểm là chuyện chắc chắn.”
Giang Miểu nghe xong thì động lòng: “Vậy em muốn bán!”
Câu trả lời này Tô Nghị không hề bất ngờ: “Dĩ nhiên phải bán, nhưng mà thứ này mà xuất hiện trong nội thành, chắc chắn em sẽ bị người ta dòm ngó. Nếu em tin tôi, cứ giao cho tôi xử lý, lần sau tôi quay về sẽ đưa điểm cho em.”
Giang Miểu do dự một chút rồi gật đầu: “Vậy phiền anh nhé!”
Tô Nghị còn tưởng cô sẽ cần cân nhắc hoặc từ chối, ai ngờ cô gái này lại đồng ý dễ dàng đến thế, ngược lại khiến anh nhất thời không biết phản ứng ra sao.
“Tiểu thư Giang Miểu, hình như em vẫn chưa hiểu rõ giá trị thật sự của hai bao gạo này đâu…”
Anh vừa nói dứt câu thì lập tức nghe thấy tiếng bước chân dồn dập từ bên ngoài.
Sắc mặt Tô Nghị lập tức trầm xuống, nhanh như chớp nhét hai bao gạo vào phòng trong nhà Giang Miểu, sau đó đóng cửa phòng lại rồi khóa kỹ.
Giang Miểu còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì tiếng đập cửa dồn dập vang lên bên ngoài.
“Giang Miểu, ra đây cho tôi!”
Giang Miểu lập tức quay phắt sang nhìn Tô Nghị: “Là Lưu Oánh! Cô ta chính là vợ của Trần Kiến Nghiệp, hôm nay vì cô ta gây sự mà mọi chuyện mới bung bét.”
Tô Nghị đã hiểu rõ tình hình.
Anh vô cùng tự nhiên kéo Giang Miểu ra sau lưng mình, bước đến mở cửa: “Có chuyện gì?”
Nhóm người bên ngoài vừa thấy người cao lớn, sắc mặt lạnh lùng như Tô Nghị thì lập tức im bặt, ai nấy đều đưa mắt nhìn nhau, không dám nói năng gì.
Lưu Oánh ngượng ngùng chớp mắt với Tô Nghị, cố làm duyên: “À… bọn tôi chỉ muốn hỏi thăm Giang Miểu sống ở đâu thôi, xin lỗi vì đã làm phiền.”
Giang Miểu ló đầu ra sau lưng Tô Nghị, cảnh giác nhìn cô ta: “Cô muốn làm gì?”
Từ Xuân Nguyệt thấy cô ta nói mãi không vào trọng tâm, sốt ruột chen lên: “Chúng tôi đến để thông báo, theo quy định của đoàn 672, tất cả lương thực tìm được đều phải nộp lên chia đều.”
Giang Miểu bừng tỉnh ngộ, ánh mắt nhìn về phía nhóm người Lưu Oánh liền lộ ra chút giễu cợt: “Nếu tôi nhớ không lầm thì chỗ này là ngoại thành đúng không? Chính phủ còn chưa ép buộc chúng tôi phải nộp đồ, mấy người dựa vào cái gì mà yêu cầu tôi phải giao ra?”
“Đây vốn dĩ là quy củ của đội Đào Hoang chúng ta! Cô được đội Đào Hoang che chở thì cũng phải thực hiện nghĩa vụ của mình!” Từ Xuân Nguyệt hùng hồn nói.
Giang Miểu bật cười khinh miệt, bước ra từ phía sau lưng Tô Nghị: “Che chở của đội Đào Hoang á? Nếu từ đầu đến cuối người điều hành đội vẫn là thím Ngọc Hồng, thì tôi còn công nhận lời này! Nhưng từ sau khi thím Ngọc Hồng mất, đội Đào Hoang có từng che chở chúng tôi nữa đâu? Đừng nói đồ ăn thức uống, cái gì chúng tôi cũng tự kiếm lấy, có khi hai ba ngày chẳng tìm được gì, chỉ dựa vào chút nước ít ỏi cầm hơi sống qua ngày. Ngay cả số nước đó cũng là do chính tay chúng tôi góp nhặt, cô đã che chở cho tôi được cái gì? Lúc thím Ngọc Hồng bệnh, là chúng tôi tận tình chăm sóc bà ấy, đến khi bà ấy mất cũng là mấy đứa chúng tôi cùng nhau chôn cất, lúc ấy cô ở đâu? Từ Xuân Nguyệt, có lợi thì cô xông lên đầu tiên, chẳng được gì thì chuồn nhanh như chớp, cô tưởng Giang Miểu tôi dễ bắt nạt lắm sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)