Một xẻng xuống đất, ba người Giang Miểu cũng phải đào gần mười phút.
Cái hố đáng ghét kia cứ thế to ra trông thấy.
Trong lúc Trương Thành làm việc, Giang Miểu cũng không ngồi không, tiếp tục đi tìm các tấm trần và gỗ để lót.
Bận rộn suốt nửa ngày, cô lại lật ra được một túi gạo lớn được bọc nhựa kín nằm dưới một cánh cửa sắt.
Mắt Giang Miểu lập tức sáng lên, nhanh chóng đào tiếp.
Mò mẫm mãi, cô chỉ lôi ra được hai túi gạo bọc nhựa nặng chừng hai mươi cân, vội vàng nhét vào túi, dùng hết sức mới kéo nổi đống đó đến chỗ Trương Thành.
Lúc này, Trương Thành đã đào được một cái hố sâu ngang người, bên cạnh còn có mấy chai nước khoáng.
Kỷ Tiểu Nguyệt thấy vậy thì phấn khích ra mặt, kéo tay Giang Miểu liên tục khen ngợi Trương Thành: “Anh Trương giỏi quá trời! Vừa đào chút xíu đã tìm được nguyên một thùng nước khoáng! Tất cả đều còn nguyên si đó! Anh ấy nói bên dưới chắc vẫn còn nữa, tụi mình tìm tiếp đi! Còn chị, chị tìm được gì chưa?”
Giang Miểu cũng không giấu giếm, mở túi ra.
Kỷ Tiểu Nguyệt và Trương Thành nhìn thấy hai túi gạo thì đều sững người.
“Chị Miểu Miểu, chỗ này chị tìm thấy ở đâu vậy?” Lúc này Kỷ Tiểu Nguyệt hận không thể lập tức nhào qua đào cùng.
Giang Miểu chỉ cho cô ấy một vị trí, cười khổ: “Chị sức yếu, có xẻng chị cũng đào không nổi. Em qua thử xem sao.”
Trương Thành lập tức bước tới, cầm xẻng bắt đầu đào bới.
Chưa kịp tìm thêm được bao gạo nào thì bà Kỷ đã quay lại, trên tay còn ôm một gói hạt hướng dương, vui mừng khôn xiết.
Nghe tin Giang Miểu đào được gạo, bà Kỷ tròn mắt ngạc nhiên: “Chao ôi, bao nhiêu năm rồi không được thấy lại thứ này!”
Giang Miểu vội nói: “Bà ơi, lát nữa bà với Tiểu Nguyệt mỗi người mang một bao về.”
Bà Kỷ sực tỉnh, lập tức xua tay từ chối: “Không được, là cháu tìm thấy, lại còn là lương thực quý giá như thế này, bà không thể lấy đâu. Hai bao gạo đó nếu cháu không ăn, mang vào trung tâm giao dịch nội thành cũng đổi được khối điểm. Biết đâu đổi được cả bao củ cải trắng, đủ ăn cả tháng đấy! Bây giờ ai còn dám đốt lửa nấu cơm nữa đâu, bà khuyên thật, cháu nên bán gạo đi, đổi lấy củ cải hay tích điểm đều được, để dùng khi nguy cấp!”
Vì bà Kỷ nhất quyết không nhận, Giang Miểu đành phải cất hai bao gạo trở lại.
Lúc này, Trương Thành và Kỷ Tiểu Nguyệt đã lật tung một mảng đất lớn nơi Giang Miểu đào được gạo, tuy không thấy thêm lương thực nào, nhưng lại moi ra được một can dầu ăn mới tinh, chưa hề mở nắp.
Cả hai đều rất vui.
Trời cũng bắt đầu tối, tiếp tục lang thang bên ngoài rất nguy hiểm.
Trương Thành vội gọi mọi người thu dọn đồ đạc, dẫn cả nhóm quay về.
Vừa bước vào khu nhà tạm, Giang Miểu nhạy bén phát hiện có vài ánh mắt dõi theo, nhưng khi cô nhìn kỹ lại thì mấy ánh mắt đó lập tức biến mất.
Cô còn đang do dự thì nghe Trương Thành lên tiếng: “Đi thôi, đưa Giang Miểu về trước, rồi tụi mình về nhà sau.”
Nhà họ Kỷ xưa giờ vẫn luôn làm vậy, nên cũng chẳng ai thấy có gì lạ.
Sau khi bốn người rời đi.
Một người phụ nữ vội vã chạy vào nhà Lưu Oánh.
Trước kia vì ba người nhà Kỷ Tiểu Nguyệt yếu ớt, chẳng tìm được gì nên chẳng ai để tâm, giờ bên cạnh họ lại có thêm một người đàn ông, chuyện đã khác.
Trần Kiến Nghiệp hôm nay bị Trương Thành đánh cho một trận thê thảm, đến giờ người vẫn còn đau, nghe Từ Xuân Nguyệt nói vậy thì lửa giận bốc lên: “Tụi nó kiếm được đồ tốt mà cô vui cái nỗi gì? Đồ dở hơi!”
Từ Xuân Nguyệt sững lại, giọng cũng cao vọt lên: “Không… không phải! Đoàn trưởng, tụi nó kiếm được đồ thì phần giữ lại ăn, phần dư phải nộp lên phân phối mà! Trước giờ vẫn như vậy, anh không thể thiên vị được!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
