"Tưởng Hữu Cường, anh bị bắt."
Hai chữ "bị bắt" như tiếng sét nổ ngay bên tai hắn.
Mặt hắn lập tức trắng bệch.
Hắn hiểu rất rõ, nếu những chuyện vừa rồi bị xác định, đặc biệt là hành vi xâm phạm phụ nữ trong phòng thẩm vấn, cả đời hắn coi như xong.
Trong hoảng loạn, hắn lập tức tung ra chỗ dựa lớn nhất.
"Không! Các người không được bắt tôi!"
"Bí thư công xã?"
Cố Minh Thuận cười khinh.
"Tưởng Hữu Cường, đừng nói cha nuôi anh chỉ là một bí thư công xã. Hôm nay cho dù ông trời xuống đây cũng không cứu được anh."
"Cái tù này anh ngồi chắc rồi."
Đến lúc ấy Tưởng Hữu Cường mới hiểu mình thật sự đá trúng tấm sắt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
