Chiếc máy kéo xóc nảy trên con đường đất đầy ổ gà, tiếng động cơ ầm ầm che lấp mọi âm thanh khác.
Gió lạnh quất vào mặt Diệp Tú Lan như dao cắt, nhưng bà gần như không cảm nhận được.
Trong lòng chỉ còn lo lắng và sợ hãi.
Không biết qua bao lâu, chiếc máy kéo cuối cùng cũng dừng trước cổng công an huyện.
Trời đã dần tối.
Diệp Tú Lan ôm Yên Yên, chân mềm nhũn bước xuống rồi gần như chạy loạng choạng vào trong.
"Đồng chí công an! Đồng chí công an!"
"Tôi tìm đồng chí Cố Minh Thuận! Xin các anh cho tôi gặp anh ấy! Tôi có chuyện rất gấp!"
Giọng bà khàn đặc, tóc rối, mặt đầy nước mắt.
Hai công an nghe tiếng vội bước ra.
"Đồng chí, chị đừng vội. Trước tiên ngồi xuống đã. Chúng tôi đi gọi đồng chí Cố Minh Thuận."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)