Bị An Nhiên chỉ thẳng vào mũi mắng, lại còn bị mấy thím bác xung quanh chỉ trỏ, gương mặt vốn lạnh nhạt của Cảnh Thành lập tức đỏ tím như gan lợn.
"Lương An Nhiên, cô đừng tiếp tục vô lý nữa! Nếu còn như vậy, cả đời này tôi sẽ không bao giờ để ý đến cô!"
"Ồ, anh thật sự coi mình là nhân vật lớn rồi à?"
An Nhiên khinh thường nói:
"Hôm nay ngay trước mặt đội trưởng và mọi người, chúng ta nói cho rõ ràng."
"Số tiền bình thường tôi cho anh mượn, cộng thêm chiếc vòng tay, trả hết lại đây. Từ nay về sau chúng ta cắt đứt sạch sẽ."
"Hai năm qua, cộng lại tôi đã cho anh mượn tám đồng bốn hào ba xu. Chưa kể ngày nào tôi cũng làm công thay anh, mỗi ngày tính năm công điểm, hai năm là ba nghìn hai trăm công điểm."
"Quy ra tiền là hai trăm bảy mươi tám đồng. Tổng cộng hai trăm tám mươi sáu đồng bốn hào ba xu."
"Trả tiền! Ai không trả thì là đồ chó đẻ!"
An Nhiên trực tiếp chìa tay ra trước mặt Cảnh Thành.
Trong mắt Cảnh Thành phản chiếu gương mặt thanh tú của cô, lồng ngực như bị lửa giận lấp đầy.
Giờ phút này, anh ta cảm thấy mình sắp tức nổ tung.
Rõ ràng hôm qua An Nhiên còn mang đồ ăn ngon tới cho anh ta, tại sao hôm nay lại như biến thành người khác?
Cô còn nói hết chuyện cho vay tiền và làm công thay ngay trước mặt mọi người. Đây rõ ràng là giẫm mặt mũi anh ta xuống đất, khiến anh ta mất sạch thể diện.
"Lương An Nhiên, cô nhất định phải làm tuyệt tình đến vậy sao?" Cảnh Thành nghiến giọng, đầy tức giận.
"Sao? Nợ thì phải trả, đó là đạo lý hiển nhiên. Tôi đòi tiền của mình mà lại thành tuyệt tình? Mấy thím bác ở đây đều có thể phân xử."
Mặt An Nhiên tràn đầy châm chọc.
Chút chuyện này đã gọi là tuyệt tình sao? Vậy kiếp trước cô bị đôi nam nữ chó má này hủy cả đời thì tính là gì?
Nếu không phải xung quanh có quá nhiều người đang nhìn, lúc này An Nhiên thật sự chỉ muốn bóp chết anh ta.
"Cậu Tôn đúng là đồ ăn bám. Hơi một tí là xin nghỉ, nếu không có An Nhiên làm thay thì cậu ta chết đói từ lâu rồi!"
"Tôi biết An Nhiên hay làm công thay cậu ta, nhưng không ngờ cậu ta còn mặt dày mượn tiền con bé nữa. Đúng là không biết xấu hổ!"
"Cậu ta còn được gọi là đàn ông sao? Người ta ăn bám cũng chẳng vô dụng đến mức này."
"Con rể ở rể nhà lão Tam họ Lương ngày nào còn xuống đồng làm việc. Cậu Tôn còn yếu ớt hơn đàn bà, đúng là phế vật."
Mấy thím bác nói chuyện vốn chẳng bao giờ chừa thể diện cho thanh niên trí thức.
Cảnh Thành bị mắng đến không ngẩng nổi đầu, chỉ muốn chui xuống khe đất.
Tố Cầm thấy người trong lòng bị người ta làm nhục như vậy, sao có thể nhịn nổi?
Cô ta lập tức đứng dậy:
"Lương An Nhiên, con tiện nhân này còn có mặt mũi nói sao?"
"Tiền là cô tự nguyện cho, công việc cũng là cô tự nguyện làm. Bây giờ dựa vào đâu lại đòi anh Cảnh Thành trả tiền?"
"Sao cô biết rõ như vậy? Chẳng lẽ lúc tôi đưa tiền cho anh ta, cô đứng ngay bên cạnh?"
An Nhiên nhìn Tố Cầm, hỏi:
"Quan hệ của cô với Tôn Cảnh Thành tốt thật đấy. Mở miệng là anh Cảnh Thành, ngậm miệng cũng anh Cảnh Thành. Sao nào, hai người có gian tình à?"
"Không có! Cô đừng nói bậy!" Mặt Tố Cầm đỏ bừng.
"Biết không có thì ngậm miệng lại. Nhà cô không có gương thì cũng phải biết soi lại mình chứ? Bộ dạng thế này mà ngày nào cũng chạy ra dọa người, lỡ dọa mấy cụ già với trẻ con trong thôn thì sao?"
An Nhiên cố tình dùng những lời cay nghiệt nhất chọc thẳng vào chỗ đau của Tố Cầm.
"Cô như thế này mà còn sốt ruột nhảy ra làm chó cho người ta. Tôn Cảnh Thành có nuôi chó cũng không chọn cô đâu, anh ta chỉ cần Vương Nhã Tình thôi."
"Cô... cô... đồ đàn bà độc ác! Tôi liều với cô!"
Tố Cầm hoàn toàn mất kiểm soát, giương nanh múa vuốt lao về phía An Nhiên.
Nhưng còn chưa đến gần đã bị An Nhiên tát một cái văng ngược ra.
An Nhiên ngày nào cũng làm việc ngoài đồng. Nhìn cô có vẻ gầy yếu, nhưng sức lực lại không hề nhỏ.
"Lương An Nhiên, sao cô có thể tùy tiện đánh người?"
Nhã Tình như bắt được điểm yếu, lập tức tiến lên chỉ trích.
"Đưa đây!"
Nói xong, mặc Nhã Tình đau đến méo mặt, An Nhiên cưỡng ép tháo chiếc vòng ngọc khỏi tay cô ta.
"Đau..."
Cảnh Thành và Tống Minh vừa nghe Nhã Tình kêu đau đã như hai con bò điên, tức tối xông về phía An Nhiên.
Khóe môi An Nhiên cong lên lạnh lẽo, trực tiếp đẩy Nhã Tình về phía Cảnh Thành.
Nhã Tình đứng không vững, ngã thẳng vào lòng anh ta.
Cảnh Thành vốn là kẻ yếu ớt, bị cô ta va một cái đã ngửa người ngã xuống.
Hai người đổ chồng lên nhau, Nhã Tình còn vô tình hôn trúng mặt Cảnh Thành.
Tống Minh vốn đang đỏ mắt xông tới cứu người, thấy cảnh này lập tức đứng chết trân.
"Ôi chao, đồng chí Tôn, đồng chí Vương, tôi biết hai người có tình cảm với nhau, nhưng cũng phải chú ý hoàn cảnh chứ. Giữa thanh thiên bạch nhật mà đã ôm hôn nhau như vậy, sau lưng còn không biết thân mật đến mức nào."
"Đúng là đồi phong bại tục. Đội trưởng, hai người này làm ảnh hưởng danh tiếng đại đội chúng ta, ông không quản sao?"
Nghe vậy, Tống Minh không nhịn nổi cơn giận nữa, lao thẳng tới. Hắn kéo Nhã Tình ra rồi đấm mạnh một quyền vào mặt Cảnh Thành.
"Tống Minh, anh làm gì vậy?"
Nhã Tình vội kéo hắn lại, nhưng Tống Minh như phát điên, hết quyền này đến quyền khác nện vào Cảnh Thành.
Tố Cầm cũng vội chạy tới can.
Lương Quốc Hùng sợ chuyện càng lúc càng lớn, lập tức gọi người tách hai người ra.
Cảnh tượng lúc này quả thực rất náo nhiệt: Tống Minh đánh Cảnh Thành, còn Tố Cầm và Nhã Tình cùng lúc bảo vệ Cảnh Thành, khiến Tống Minh trở thành kẻ đáng thương nhất trong đám.
Cảnh Thành bị đánh đến sưng vù, gương mặt trắng trẻo giờ đầy máu, mũi dường như cũng bị đánh gãy.
Trước đây quan hệ giữa Tống Minh và Cảnh Thành vốn không tệ. Tống Minh bị che mắt, luôn một lòng si mê Nhã Tình, vì thế bình thường Cảnh Thành có chuyện gì hắn cũng thường giúp đỡ.
Không ngờ Cảnh Thành và Nhã Tình từ lâu đã lén lút qua lại.
An Nhiên vẫn cảm thấy chưa đủ hả giận, còn đứng bên cạnh đổ thêm dầu vào lửa:
"Tống Minh, anh đáng thương thật đấy. Anh không biết sao? Sợi dây chuyền vàng anh tặng Vương Nhã Tình bây giờ cũng đang ở chỗ Tôn Cảnh Thành."
"Hai người họ cầm tín vật mà chúng ta tặng cho nhau rồi âm thầm định tình. Nghĩ thôi cũng thấy buồn cười."
Nghe xong, mắt Tống Minh lập tức đỏ ngầu, từng tia máu bò kín tròng mắt. Hắn nhìn Cảnh Thành như ác quỷ địa ngục.
Nếu không có Lương Quốc Hùng giữ lại phía sau, e rằng lúc này Tống Minh đã lao lên đánh chết Cảnh Thành.
"Đủ rồi, cậu cũng thôi đi!"
Quốc Hùng quát: "Còn thấy chuyện chưa đủ lớn sao?"
Sau đó ông quay sang An Nhiên: "Nhà cô xảy ra chuyện rồi, mau về xem đi!"
An Nhiên vốn còn muốn tiếp tục tính sổ với Cảnh Thành, nghe vậy lập tức giật mình.
"Nhà tôi xảy ra chuyện gì?"
"Em gái cô bị bệnh, bà nội không cho ra ngoài. Cô tự về xem thì biết!"
An Nhiên chợt nhớ lại kiếp trước. Em gái cô sốt cao, nhưng vì bà nội độc ác nhất quyết không cho chữa, cuối cùng con bé bị sốt đến hỏng đầu óc.
Thời điểm ấy, chính là ngày hôm nay, ngày cô rơi xuống sông.
An Nhiên không dám chậm trễ. Ngay cả quần áo bên bờ sông cũng không lấy, cô xoay người chạy thẳng về nhà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


