"Bởi vì hai người đó đáng chết!"
Ánh mắt Thanh Mai tràn đầy hận ý, hoàn toàn không giống một người bạn thân của Nhã Tình.
An Nhiên kinh ngạc.
Cô không hiểu Thanh Mai đã chịu kích thích gì.
Đời trước, Thanh Mai đúng là bạn tốt của Nhã Tình.
Nhưng vì tranh suất trở về thành phố, Nhã Tình đã tính kế đẩy Thanh Mai vào một cuộc hôn nhân nhục nhã với con trai ngốc của một người làm nghề mổ lợn trong thôn, khiến Thanh Mai buộc phải ở lại nông thôn.
Cuối cùng cô ấy bị người chồng ngốc đánh đến chết.
Nhưng chuyện đó còn rất lâu mới xảy ra. Trước thời điểm ấy quan hệ hai người phải rất tốt, nếu không Thanh Mai cũng chẳng dễ dàng mắc bẫy như vậy.
Vậy sao bây giờ đã hận Nhã Tình đến thế?
Chẳng lẽ Thanh Mai giống mình, cũng sống lại?
Trong lòng An Nhiên cuộn lên vô số suy nghĩ. Cô thử hỏi:
"Đồng chí Lý, có phải cô gặp chuyện gì rồi không?"
Thanh Mai lắc đầu.
"Cô không hiểu. Tôi đợi cô ở đây chỉ để nói cho cô biết Tôn Cảnh Thành căn bản không yêu cô."
"Đừng tiếp tục ngốc nghếch giúp hắn nữa."
An Nhiên càng chắc chắn Thanh Mai có vấn đề.
Nhưng cô không vạch trần, chỉ bình thản đáp:
"Hôm qua tôi đã cắt đứt với hắn rồi."
"Chỉ vậy đã đủ sao? Hắn vừa giữ cô bên mình, vừa lén lút qua lại với Vương Nhã Tình. Cô không hận hắn à?"
Giọng Thanh Mai lạnh lẽo.
"Chỉ cần cô đồng ý, tôi có thể giúp cô trả thù."
An Nhiên cảm nhận được sự lạnh lùng từ trong ra ngoài của Thanh Mai, lòng lập tức cảnh giác.
Trên đời không có yêu vô cớ, càng không có hận vô cớ.
Cô và Thanh Mai không thân, cả đời trước lẫn đời này gần như không có giao tình. Thanh Mai dựa vào đâu mà muốn giúp cô?
Sống hai đời, chịu đủ khổ sở, An Nhiên đã học cách suy nghĩ thận trọng nhất về ý đồ của người khác.
Cô cho rằng Thanh Mai có mục đích riêng.
"Thôi bỏ đi. Oán oán tương báo bao giờ mới dứt. Nhà tôi còn một đống việc, hiện tại chẳng có thời gian quan tâm Tôn Cảnh Thành."
"Nếu hắn không tới gây chuyện, tôi cũng lười để ý."
Dĩ nhiên trong lòng cô, chuyện này tuyệt đối chưa kết thúc.
Mối thù đời trước đã ghim sâu tận đáy lòng. Đợi sắp xếp ổn thỏa cho mẹ và hai em, cô nhất định sẽ tính sổ từng người.
Đôi mày thanh tú của Thanh Mai lập tức nhíu lại.
Thanh Mai có gương mặt thanh tú, mang nét cổ điển, mày cong, mũi nhỏ, dù chịu gió sương ở nông thôn nhưng da vẫn khá trắng.
Gương mặt trái xoan, đôi mắt dài, tuy không mềm mại như Nhã Tình nhưng cũng là một cô gái đẹp.
An Nhiên bị cô ấy nhìn chằm chằm mà không hề chột dạ, thẳng thắn đối diện.
Rất lâu sau, Thanh Mai mới quay người, để lại một câu.
"Hy vọng cô sẽ không hối hận."
An Nhiên nhìn theo bóng lưng ấy, suy nghĩ hồi lâu vẫn không hiểu câu cuối có ý gì.
Chẳng lẽ Thanh Mai thẹn quá hóa giận, định tính luôn cả cô?
Nếu thật vậy, An Nhiên cũng không phải người dễ bắt nạt. Một khi nhận ra điều bất thường, cô sẽ lập tức phản kích.
Màn đêm dần buông xuống, mặt trời chìm khỏi đường chân trời, phía xa còn lại một vùng mây đỏ rực.
An Nhiên ngẩng đầu nhìn bầu trời. Đời này, bất kể ai muốn bắt nạt cô hoặc mẹ cô, cô đều bắt người đó trả giá.
Đi bộ về nhà, trong thôn đã dâng lên từng làn khói bếp. Khi đi qua nhà thợ xây, An Nhiên nhờ ngày mai ông tới đắp giúp một cái bếp.
Người thợ lập tức đồng ý.
Sau đó An Nhiên mới về nhà.
Khoảng sân thấp bé cũ kỹ nhưng đã có hơi ấm sinh hoạt. Tú Lan đang nấu cơm, hai em gái ở bên giúp việc.
Lúc này hai đứa ríu rít chạy qua chạy lại trong sân như hai con bướm, rời khỏi sự ngột ngạt của đại viện nhà họ Lương, cuối cùng cũng được tự do.
"Về rồi à?"
Tú Lan quấn khăn, thấy An Nhiên về liền cười hỏi:
"Đồng chí Cố đi rồi sao?"
"Đi rồi, con tiễn anh ấy tới đầu thôn."
"Đồng chí Cố là người tốt. Sau này có cơ hội, chúng ta phải báo đáp người ta."
Tú Lan biết ơn. Hôm nay Đình Châu đã giúp cả nhà một việc lớn, ân tình này bà ghi nhớ.
An Nhiên gật đầu.
"Mẹ yên tâm, chuyện đó để con lo. Mẹ cứ chăm sóc Yên Yên và Ninh Ninh cho tốt."
"Đợi vài hôm chúng ta có tiền rồi, vẫn phải cho Yên Yên đi học lại."
Yên Yên vừa nghe tới chuyện đi học, mắt lập tức sáng lên, dè dặt hỏi:
"Chị cả, em thật sự có thể đi học sao?"
"Đương nhiên. Không chỉ em, sau này Ninh Ninh cũng phải đi học."
An Nhiên nghiêm túc nói:
"Có kiến thức mới có thêm cơ hội thay đổi số phận. Nếu hai em muốn tự nắm cuộc đời mình, muốn bảo vệ mẹ, thì phải học hành cho tốt."
"Em nhất định sẽ học thật giỏi, sau này bảo vệ mẹ." Yên Yên nghiêm túc gật đầu.
"Em cũng bảo vệ mẹ!" Ninh Ninh cũng nói đầy quyết tâm.
Tú Lan nhìn ba đứa con hiểu chuyện, mắt bất giác đỏ lên.
"Các con... đều là con ngoan. Là mẹ... mẹ vô dụng..."
"Mẹ nói gì vậy? Mẹ là người mẹ tốt nhất trên đời. Chúng con còn trông cậy vào mẹ đấy!"
Lời của An Nhiên khiến trong lòng Tú Lan dâng lên hơi ấm.
Tú Lan nấu cơm, An Nhiên tìm củi nhóm giường đất.
Ăn xong, giường đã ấm. Bốn mẹ con nằm cạnh nhau, rất nhanh chìm vào giấc ngủ.
Đêm ấy, ai cũng có một giấc mơ đẹp.
Họ cuối cùng đã rời khỏi gia đình chỉ biết hút máu, bắt đầu cuộc sống mới của riêng mình.
...
Cùng lúc đó, bầu không khí trong đại viện nhà họ Lương lại ngột ngạt tới cực điểm.
"Vợ thằng cả, mau đi nấu cơm! Mày định bỏ đói mẹ chồng đến chết à?"
"Đồ không có lương tâm!"
Sắc mặt Tưởng Ngọc Mai âm trầm.
Từ khi Tú Lan gả vào nhà này, Quế Hoa luôn dồn hết việc nặng cho Tú Lan, còn Ngọc Mai ngày càng nhàn.
Nấu cơm, giặt giũ trước giờ đều do Tú Lan làm.
Bây giờ Tú Lan vừa đi, những việc ấy lập tức rơi trở lại đầu cô ta.
Ngọc Mai không dám cãi mẹ chồng, chỉ có thể ngoan ngoãn vào bếp.
Nhưng một mình vừa nhóm lửa vừa nấu cơm, cô ta luống cuống không xuể, bèn gọi lớn:
"Mỹ Hoa, qua đây giúp chị!"
Mỹ Hoa giả vờ không nghe, trốn trong phòng không ra.
Ngọc Mai nổi giận, xông thẳng vào phòng cô ta.
"Lương Mỹ Hoa, ra nhóm bếp! Không thì tối nay đừng ăn cơm."
"Ngày nào cũng lười ăn lười làm, cô nhìn mình béo thành thế nào rồi? Mau đi làm!"
Mỹ Hoa ghét nhất bị người khác chê béo. Dù Ngọc Mai là chị dâu cả, cô ta cũng không chịu nổi.
"Con đàn bà này dám mắng tao? Xem tao cào nát mặt mày!"
Ngọc Mai không đề phòng, chẳng ngờ Mỹ Hoa dám động tay, lập tức bị cào rách mặt.
Cảm giác bỏng rát khiến cô ta hét lên.
"Á! Mày dám cào tao? Tao liều với mày!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)