Nhà họ Lương bị An Nhiên làm cho náo loạn.
Vợ chú Ba đòi về nhà mẹ đẻ, Triệu Quế Hoa bị thương ở chân, Quốc An bị đánh vào tay.
Một mình An Nhiên đối đầu cả nhà.
"Mau ly hôn, nếu không tôi tới nhà máy nông cơ làm ầm lên." Cô lạnh lùng uy hiếp.
Quốc An đỏ ngầu mắt, lửa giận như muốn phun ra. Lúc này ông thật sự chỉ muốn bóp chết đứa con gái bất hiếu trước mặt.
Nghe cô còn dám uy hiếp mình, ông nghiến từng chữ:
"Không ly hôn! Tao có chết cũng không ly hôn! Chúng mày đừng hòng thoát khỏi tao!"
"Được, đừng hối hận."
Bà bước nhanh tới kéo cô lại:
"Cha mẹ cháu có ly hôn hay không là chuyện của họ, cháu không thể kéo anh chị họ vào."
"Hừ, các người mới là người một nhà, chúng tôi chỉ là người ngoài. Nếu Quốc An không ly hôn thì tất cả các người đều sẽ gặp rắc rối. Không tin cứ thử!"
Giọng An Nhiên chắc nịch, ý uy hiếp không hề che giấu.
Ngọc Mai không chịu nổi hậu quả nếu cô thật sự làm ầm, chỉ có thể quay sang Quốc An:
"Lão Nhị, cưỡng ép cũng chẳng giữ được người. Em dâu đã hết duyên với chú thì thôi đi."
"Chú đang tuổi khỏe mạnh, sau này cưới người khác cũng được."
"Tôi - không - ly - hôn!" Quốc An nghiến răng đến bật máu, gào lên.
Ngọc Mai thấy vậy không dám chọc ông thêm, đành chạy tới bên Triệu Quế Hoa khóc lóc.
"Con tôi đáng thương quá, sao lại gặp phải người chú như thế này?"
"Nếu chúng nó mất việc, không tìm được đối tượng, tôi còn sống thế nào đây?"
Ngọc Mai nhào xuống bên Triệu Quế Hoa, khóc như mưa.
Quế Hoa vốn đang ôm chân rên đau, thấy con dâu cả khóc cũng sốt ruột.
Bà ta nhìn Quốc An:
"Lão Nhị, đi ly hôn! Chẳng lẽ vì cái con đàn bà kia mà mày muốn nhà chúng ta tan nát sao?"
"Mẹ!"
Quốc An thở hổn hển, nhìn mẹ đầy chống đối.
Nhưng Triệu Quế Hoa đã quen sai khiến con trai, căn bản không quan tâm ông nghĩ gì.
"Ly hôn! Mày còn không đi, tao không nhận mày là con nữa."
Đây là chiêu cuối bà ta luôn dùng: hễ Quốc An không nghe lời thì dọa từ mặt.
Mỗi lần nghe câu này, ông đều ngoan ngoãn chịu thua.
Lần này cũng không ngoại lệ.
Dù trong lòng giận ngút trời, không muốn ly hôn, dưới sự ép buộc của mẹ, Quốc An vẫn nghiến răng nói:
"Được, tôi đi ly hôn!"
An Nhiên khinh thường nhìn cha, cười nhạt:
"Đúng là một đứa con đại hiếu."
"Lương Quốc An, tôi đã nói rồi, ông chỉ hợp làm đứa con trai bám mẹ, không xứng làm chồng, càng không xứng làm cha."
Quốc An lại nổi giận, nhìn cô như muốn ăn tươi nuốt sống. Nhưng An Nhiên chỉ tiện tay giơ cây cán bột lên, ông lập tức sợ đến không dám động.
"Đi thôi, làm thủ tục ly hôn!"
An Nhiên đỡ Tú Lan. Phía sau, Yên Yên nắm tay Ninh Ninh, bốn mẹ con cùng đi về phía cổng.
Cánh cổng mở ra, nắng trưa rơi xuống gương mặt bốn người.
Khoảnh khắc ấy, ai cũng mỉm cười như vừa được sống lại.
Bên ngoài sân, dân thôn Lương Gia vẫn chen kín. Họ chưa hề rời đi, vẫn luôn nghe ngóng chuyện bên trong.
Đội trưởng Quốc Cường cũng đã được gọi tới.
Thấy An Nhiên đi ra, ông lập tức hỏi:
"An Nhiên, thế nào rồi? Nhà cô không xảy ra chuyện gì chứ?"
An Nhiên mỉm cười:
"Không sao. Chỉ là cha mẹ tôi chuẩn bị ly hôn."
Lời vừa dứt, cả đám đông ồ lên.
Thời buổi này người ly hôn rất ít. Ai cũng cho rằng ly hôn là chuyện mất mặt. Dù sống ở nhà chồng khổ đến đâu, phụ nữ cũng hiếm khi chủ động nói hai chữ ấy.
Trong cả thôn Lương Gia, đây là lần đầu tiên.
Mọi người bàn tán. Có người khuyên:
"Nhà lão Nhị, người ta vẫn nói vợ chồng đầu giường cãi nhau cuối giường làm hòa. Không cần phải đi tới mức ly hôn chứ? Hai người cũng sống với nhau gần hai mươi năm rồi."
"Đúng đấy, ly hôn mất mặt lắm. Truyền ra ngoài sau này còn gặp ai?"
Sắc mặt Tú Lan lập tức trắng đi. Phía sau, Quốc An, Triệu Quế Hoa và những người khác nhếch môi, chờ bà bị lời đời ép lùi.
"Có gì mà không gặp được người? Phụ nữ phải ly hôn chứng tỏ đàn ông vô dụng."
An Nhiên quát một tiếng, át hết tiếng bàn tán:
"Lương Quốc An là loại người thế nào, ai trong thôn chẳng biết? Ngày nào cũng chỉ biết gọi mẹ. Trong lòng ông ta ngoài mẹ mình ra, người khác chẳng khác người chết."
"Suốt ngày đánh vợ con, chưa từng cho vợ con ăn nổi một bữa no. Người đàn ông như vậy không ly hôn thì giữ lại làm gì?"
"Tôi nói luôn, những người ở đây nếu còn không biết đối xử tử tế với vợ con, sau này sớm muộn họ cũng bỏ các ông!"
Thím Lý là người đầu tiên bước ra ủng hộ:
"An Nhiên nói đúng!"
"Phụ nữ chúng ta cũng là người, không phải súc vật, càng không phải người hầu để đàn ông sai khiến. Lãnh tụ còn nói phụ nữ gánh nửa bầu trời."
"Dựa vào đâu đàn ông muốn đánh là đánh, muốn mắng là mắng?"
"Loại đàn ông đó đáng đời không lấy được vợ, càng không xứng làm chồng làm cha!"
Mặt Quốc An đỏ tím.
Triệu Quế Hoa hét:
"Con tiện nhân, bây giờ ly hôn ngay với con trai tao! Ai không ly hôn thì mới là đồ súc sinh!"
"Tao muốn xem không có đàn ông, mấy mẹ con chúng mày sống được bao lâu!"
An Nhiên chẳng thèm để ý, chỉ nhìn đội trưởng:
"Đội trưởng, ông cũng nghe rồi. Phiền ông làm chứng, viết giấy xác nhận ly hôn cho mẹ tôi. Ngày mai chúng tôi lên huyện tách hộ khẩu."
Quốc Cường nhìn quanh, cuối cùng ánh mắt rơi trên Tú Lan.
"Cô thật sự muốn ly hôn?"
Tú Lan sắc mặt nhợt nhạt, người vẫn yếu, nhưng vẫn kiên định gật đầu.
"Đội trưởng, tôi thật sự muốn ly hôn."
"Được, vậy theo tôi tới đại đội, tôi viết giấy xác nhận cho hai người."
Cả đám người ồn ào kéo tới trụ sở đại đội. An Nhiên đỡ mẹ đi đầu, bước chân đầy mong chờ.
Quốc An lại lủi thủi ở cuối. Ông vẫn không muốn ly hôn, nhưng mẹ đi sát bên cạnh giám sát, ép ông nhất định phải làm.
Cố Đình Châu lặng lẽ đi sau An Nhiên, từ đầu tới cuối chứng kiến toàn bộ cuộc chiến ly hôn này.
Anh hiểu rất rõ ở nông thôn thời này ly hôn khó đến mức nào. Ban đầu anh còn nghĩ có lẽ cô cần mình hỗ trợ, không ngờ một mình An Nhiên đã giải quyết gần hết.
Trước tiên dùng sức mạnh để khiến cả nhà sợ, sau đó khơi mâu thuẫn nội bộ, cuối cùng dùng tương lai của anh chị họ làm đòn bẩy, ép Triệu Quế Hoa phải tự mình buộc Quốc An ly hôn.
Nhìn bề ngoài cô làm việc dữ dội, nhưng thực tế từng bước đều có tính toán.
"Lương An Nhiên... thú vị thật."
Đình Châu càng lúc càng tò mò, rất muốn biết cô gái này rốt cuộc đã trải qua những gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)