anh hai được chia Đông sương phòng, anh ba lấy Tây sương phòng, còn Hàn Lão Ngũ thì sống chung với bố mẹ, tức là ở Bắc phòng.
Riêng Hàn Kiến Vũ thì chỉ được cái phòng bếp cũ phía sau nhà, dù anh có đồng ý hay không cũng vậy.
Việc phân chia này quá bất công. Theo lý, nhất định phải cãi nhau, thậm chí còn có thể đánh nhau. Nhưng vì hôm qua Hàn Lão Tam đã đập vỡ đầu , hai vợ chồng không dám hó hé nữa. Dù sao thì họ cũng còn có được một gian ba phòng, còn người chịu thiệt thòi nhất là Hàn Lão Tứ lại chẳng nói gì, vậy họ còn cãi cái gì?
Anh quay lưng về phía cô và con, giọng trầm thấp: “Chúng ta được chia cái bếp cũ phía sau.”
Hoắc Thanh Thanh ngây ra. Cô cứ nghĩ tệ nhất thì cũng chỉ đến mức phải ở lại căn phòng hiện tại. Không ngờ kết quả còn thê thảm hơn.
Cô trầm ngâm một lúc rồi nói: “Chỉ cần không dột, không gió lùa là được.”
Hàn Kiến Vũ xoay người, nhìn Hoắc Thanh Thanh qua hai đứa con: “Hối hận vẫn còn kịp đấy.”
Hoắc Thanh Thanh cúi đầu hôn lên khuôn mặt non nớt của hai đứa trẻ, lắc đầu: “Không hối hận.”
Hôm nay, nhà họ Hàn chính thức dọn ra ở riêng, người vui kẻ buồn.
Anh cả và chị dâu cười nói vui vẻ khi chuyển đồ vào nhà mới, cả quá trình, nụ cười của chị dâu dường như sắp kéo đến tận mang tai.
Nhà anh cả dọn ra khỏi Bắc phòng, nhà Hàn Lão Ngũ lại dọn vào. Ba vợ chồng anh ba chuyển đến Tây sương phòng. Còn căn bếp phía sau thì phải sửa sang lại, nếu không, không thể ở được.
anh ba nóng tính nhưng rất biết lý lẽ. chị ba xinh đẹp, thẳng tính, miệng lưỡi sắc bén, nhưng không phải kiểu chỉ biết bắt nạt người trong nhà, khi cần vẫn sẽ bảo vệ gia đình. anh hai và chị hai đều tốt nghiệp cấp hai, có học vấn, chị hai cũng không dễ chọc nhưng không đến mức ức hiếp người nhà.
Trong đám chị em dâu, khó đối phó nhất thật ra lại là Đại tẩu, người lúc nào cũng tươi cười, và Ngũ tẩu, người chỉ giỏi bắt nạt người nhà.
Hoắc Thanh Thanh xách một túi đồ đến tìm chị ba: “chị ba, đây là bánh quy, kẹo trái cây, đường trắng và đường đỏ mà hôm trước em lên huyện mua, mong chị đừng chê.”
chị ba cười ha ha: “Nhiêu đây chắc tốn không ít tiền nhỉ? Người một nhà, em khách sáo làm gì?”
Hoắc Thanh Thanh cười đáp: “Chính vì là người một nhà nên mới đáng để em bỏ tiền ra. Nhưng mà, lần này em đến cũng có việc muốn nhờ chị. Phía sau nhà cần sửa sang lại, tụi em phải ở thêm mấy ngày mới có thể nhường phòng được.”
chị ba vẫn cười: “Chuyện này chị biết mà! Hai đứa cứ ở lại, nhà đó nhất định phải sửa lại cho đàng hoàng.”
Hoắc Thanh Thanh: “Vậy thì cảm ơn anh ba và chị ba trước nhé.”
“Không cần khách sáo, người một nhà mà!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



