Sau khi ăn xong nồi cháo rau dại độn khoai lang, dùng nước sôi trong nồi rửa ráy xong xuôi, cô liền vào phòng nghỉ ngơi.
Dù sao vận động ít thì có thể cầm cự đến sáng mai.
Bạch Tĩnh ngủ cùng với mẹ mình.
Điều kiện gia đình tuy kém, nhưng nhà cửa được La Xuân Hoa dọn dẹp rất sạch sẽ.
"Mẹ, bố còn bao lâu nữa mới về ạ?" Nằm trên giường, Bạch Tĩnh không kìm được mà hỏi về người cha không đáng tin cậy của mình.
Cha dù có không đáng tin cậy đến đâu cũng là cha của cô, ít nhất sau khi ông nội chết, cha cô cũng coi như là một con người, gánh vác trách nhiệm nuôi gia đình. Tuy lúc đó cũng đã muộn, nhưng không thể không nói, có cha và không có cha vẫn khác biệt rất lớn.
La Xuân Hoa liếc nhìn con gái đang nằm bên cạnh: "Chuyện thím Phùng của con nói hôm nay, con thấy thế nào?"
Nhớ lại kiếp trước khi mình không hiểu chuyện gả qua đó, cô có cả tâm tư muốn giết thím Phùng.
La Xuân Hoa không nói tin hay không, chỉ buông một câu ngủ đi rồi quay người sang hướng khác.
"Mẹ." Trong lòng Bạch Tĩnh vô cùng thấp thỏm: "Mẹ đừng giận, con muốn ở với mẹ thêm mấy năm nữa, nhà mình sống không dễ dàng, con không thể vì bản thân mình mà không lo cho mẹ và các em." Bạch Tĩnh ôm chặt lấy lưng mẹ.
Có nuôi con mới biết lòng cha mẹ.
Ngay lúc Bạch Tĩnh đang khóc, bà khẽ thở dài: "Được rồi, con không muốn lấy chồng thì thôi không lấy nữa."
"Nhưng thím Phùng của con cũng có ý tốt, lần sau đừng mở miệng ra là mắng người ta, không tốt cho danh tiếng của con." Nắm lấy tay con gái, La Xuân Hoa nghẹn ngào nói.
"Vâng, con đều nghe lời mẹ, chỉ cần mẹ đừng bắt con lấy chồng."
"Không gả, ở lại thêm mấy năm."
Thôi vậy, thôi vậy, con gái không gả thì thôi không gả nữa.
Có lẽ vì nhận được lời khẳng định của mẹ, Bạch Tĩnh nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau khi cô tỉnh dậy, trong nhà đã không còn ai.
Không cần nghĩ cũng biết, các em cô đã đi học, còn mẹ chắc chắn đã ra đồng làm việc.
Bạch Tĩnh không chần chừ, trở mình xuống giường.
Sau khi sửa soạn xong xuôi liền đi vào bếp.
Khi nhìn thấy một quả trứng vịt trời đang được giữ ấm trong nồi, trái tim cô tan chảy, đây chính là thứ mà em trai út nói đã nhặt được ngoài đồng hôm qua.
Một quả trứng vịt trời.
Không ngờ mẹ lại để lại cho cô.
Vừa khóc vừa ăn xong quả trứng, Bạch Tĩnh sắp xếp lại suy nghĩ của mình rồi bắt đầu tính cách thay đổi hoàn cảnh gia đình.
Trong nhà không tiền không gạo, muốn cả nhà được ăn no chỉ có cách vào núi.
Nhưng cô người chẳng có lấy hai lạng thịt, sức lực lại yếu ớt, vào núi ngoài việc nhặt nhạnh ít quả dại rau rừng ra thì một miếng thịt cũng chẳng kiếm nổi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



