Muốn giúp cũng không giúp được bao nhiêu, chỉ có thể bảo đảm cho nhà anh cả không chết đói. Ngay cả muốn ăn một bát cháo loãng cũng chẳng dễ dàng.
Cuộc trò chuyện của hai chị em ở ngoài kia vẫn tiếp tục.
Bạch Tĩnh cũng không định ngắt lời, cô muốn nghe xem các em đang nói gì.
“Chị hai, chị cả thật sự sắp gả đi rồi sao? Em không muốn chị cả gả chồng.” Đó là giọng của em út Bạch Tinh.
Phụng dưỡng bố là chuyện nên làm. Dù sao thì làm người vẫn nên lấy chữ hiếu làm đầu. Nhưng tổ tiên cũng chưa từng nói phải vì hiếu thuận với bố mẹ mà mặc kệ sống chết của vợ con.
Những năm ấy, nhà nước đúng là đã nuôi không công bố cô rồi.
“Thật sự có thể ăn no sao chị hai? Ăn no là cảm giác thế nào?” Bạch Tinh hơi mơ hồ nhưng cũng khao khát hỏi: “Em cũng muốn được ăn no. Chị hai, hay bảo mẹ gả cả em luôn đi.”
Vừa dứt lời, cô liền nghe Bạch Tinh kêu “ai da” một tiếng.
Không cần nghĩ cũng biết, em hai đã đánh em ấy.
Quả nhiên, em hai mở miệng: “Nghĩ linh tinh cái gì thế. Em còn nhỏ xíu vậy, gả cái gì mà gả. Thôi, mau rửa rau đi. Lát nữa mẹ về rồi, chị còn phải nấu cháo rau dại.”
Bọn trẻ đều biết mẹ mình vất vả. Ai cũng muốn giúp mẹ làm thêm chút việc, để mẹ có thể nghỉ ngơi nhiều hơn.
Bạch Tĩnh cũng không ngủ được nữa. Cô ngồi dậy, định ra ngoài giúp các em.
Nhưng khi bàn chân vừa chạm đất, cả người cô mềm nhũn như tôm chân mềm, ngã sụp xuống sàn, đầu óc choáng váng.
Cô biết, đây là do đói.
Từ hôm qua đến giờ, cô chưa hề ăn uống gì, làm sao còn sức lực.
Cô bất đắc dĩ gọi ra ngoài: “Em hai, em út, giúp chị rót một bát nước ấm với.”
Nghe thấy tiếng trong phòng, hai chị em lập tức bỏ rổ rau xuống: “Dạ, chị cả, bọn em vào ngay.” Hai người đồng thanh đáp.
Chẳng mấy chốc, Bạch Tĩnh đã thấy hai đứa em lúc còn nhỏ bưng nước vào. Em hai đang cầm gáo.“Chị cả, sao chị lại ngồi dưới đất vậy? Không còn sức à?”
Bạch Linh thấy chị cả ngồi bệt trên sàn liền lo lắng bước tới.
“Mau uống chút nước đi, em có cho muối rồi.” Nói xong liền đưa gáo nước tới bên miệng cô.
Bạch Tĩnh cũng không câu nệ, vịn vào tay cô uống mấy ngụm nước, vị mặn mặn. Mãi cho đến khi uống hết nước, cô mới cảm thấy cơ thể có chút sức lực.
"Cảm ơn em hai." Bạch Linh gầy gò nhỏ bé như trong ký ức, đầu còn to hơn cả người.
Không chỉ có cô, cả cô bé Bạch Tình nữa, không những lùn mà toàn thân vàng vọt, trên mặt còn có những mảng trắng, đây là do trong người có giun.
Cô nhớ có một năm cô bé vì ngất xỉu mà được đưa vào trạm xá trong thôn, một người già trong đó nói cô bé bị giun làm hại cơ thể, phải tẩy giun.
Cô em út vốn đã gầy yếu, lần đó suýt nữa thì mất nửa cái mạng.
Tiền thuốc tẩy giun đó, cô không biết mẹ lấy ở đâu ra, nhưng sau khi em út tẩy giun xong, mẹ cô đã lên thị trấn mấy lần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)