Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lời vừa dứt, Lưu Thanh Nguyệt lập tức bừng tỉnh khỏi dòng ký ức.
"Chị, sao chị lại như vậy?"
"Tại sao à?"
Lưu Thanh Nguyệt cười lạnh, xiết chặt chiếc áo khoác quanh người, bước chầm chậm về phía Lưu Uyển Uyển, "Tại sao em đẩy chị xuống hồ?"
“Cái gì???”
Không chỉ người đàn ông, mà cả những dân làng đứng xung quanh cũng ngơ ngác trước câu hỏi của Lưu Thanh Nguyệt.
Họ bắt đầu thấy mình sắp được chứng kiến một màn kịch hấp dẫn, liền đứng im theo dõi.
"Em có đẩy chị bao giờ chứ?" Lưu Uyển Uyển tim đập loạn xạ, vội vàng chối bỏ.
"Chị rõ ràng cảm nhận được có người đẩy chị từ phía sau. Lúc đó chỉ có hai chị em chúng ta. Không phải em đẩy chị, chẳng lẽ chị tự nhảy xuống hồ tự tử sao?" Lưu Thanh Nguyệt từng câu, từng chữ rõ ràng. Nghe vậy, dân làng cũng cảm thấy cô nói có lý.
Danh dự của con gái vô cùng quan trọng.
Không ai dại gì tự làm tổn hại bản thân, phải chăng thật sự là Lưu Uyển Uyển đã đẩy cô xuống hồ?
"Em không có, sao em có thể làm vậy với chị được?" Lưu Uyển Uyển cuống cuồng xua tay. Cô ta biết nếu chuyện này truyền ra ngoài, danh tiếng của cô ta cũng sẽ bị hủy hoại.
Cô nhớ rõ Lưu Thanh Nguyệt trước đây đâu có cứng rắn như vậy! Rõ ràng là không dám chống lại bất cứ ai! Tại sao hôm nay lại khác?
Sao vừa rơi xuống nước rồi được kéo lên, cô lại như biến thành một người khác vậy?
"Em có phải thích Chu Hà Sơn không?"
Lưu Thanh Nguyệt không cho Lưu Uyển Uyển cơ hội biện hộ, dồn dập từng câu hỏi, "Có phải em và anh ta đã có quan hệ mờ ám?"
"Chị đã sớm nhận ra giữa em và Chu Hà Sơn có điều gì đó không bình thường. Có phải em đã để mắt tới anh ta, muốn chị chết đi để thay thế chị gả cho anh ta, nên mới đẩy chị xuống hồ đúng không?"
“Cái gì???”
Những người đứng xung quanh nghe thấy lời này, như thể vừa được chứng kiến một vụ tai tiếng gây chấn động.
Họ từ lâu đã biết rằng nhà họ Chu và nhà họ Lưu từ nhỏ đã định sẵn hôn ước cho con cái.
Khi ấy, nhà họ Lưu chỉ có Lưu Uyển Uyển là con gái duy nhất.
Nhà họ Chu cũng chỉ có một người con trai, đó là Chu Hà Sơn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)










