Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh Tướng Môn Chủ Mẫu Chương 28: Kế Hoạch Của Nghiêm Thị

Cài Đặt

Chương 28: Kế Hoạch Của Nghiêm Thị

Nghiêm Tam gia, tức Nghiêm Văn An.

Hắn là em họ của Nghiêm thị, tính ra cũng được coi là cậu của Tiêu Cửu Linh.

Nhưng nói một cách chính xác, Nghiêm Văn An đến nương nhờ Tiêu gia, nên về danh phận, hắn là người của Tiêu phủ, cũng là tay chân thân tín của Nghiêm thị.

Vì thế, Tiêu Cửu Linh cũng chẳng cần gọi hắn một tiếng “cậu”.

Kiếp trước, Nghiêm thị chỉ xem nàng như một quân cờ có thể lợi dụng.

Về sau, chuyện giữa nàng và Hàn Nghệ gây náo động khắp Lâm Nam Phủ, nàng mất đi giá trị lợi dụng.

Rời khỏi Tiêu phủ, nàng gần như cắt đứt mọi liên hệ, sớm đã quên sạch người như Nghiêm Văn An.

Lúc này, nghe có người nhắc đến danh xưng “Nghiêm Tam gia” Tiêu Cửu Linh mới nhớ ra có một người như vậy

Nàng không gặp Nghiêm Văn An nhiều, phần lớn chỉ là tình cờ thấy khi hắn đến Tiêu phủ gặp Nghiêm thị.

Do đó, ấn tượng sâu đậm nhất của nàng về hắn chính là Nghiêm Văn An là cánh tay thân tín của Nghiêm thị.

Ngoài ra, mỗi lần Nghiêm Văn An gặp nàng ở Tiêu phủ, hắn luôn nhìn nàng bằng ánh mắt như đang đánh giá một món hàng, khiến Tiêu Cửu Linh vô cùng khó chịu.

Giờ đây, trong trang trại được đưa vào của hồi môn của nàng, lại có một người như hắn giữ chức quản sự. Ý đồ của Nghiêm thị trong chuyện này đã quá rõ ràng.

Nghiêm thị toan tính rằng, dù trang trại này trên danh nghĩa là của hồi môn cho Tiêu Cửu Linh, thực chất vẫn nằm dưới sự kiểm soát của bà.

Tiêu Cửu Linh bật cười vì giận.

Trên đời này, hóa ra còn có người mẹ tính toán với con gái mình như vậy.

“Tiểu thư, bọn họ quá đáng quá rồi! Rõ ràng đây là trang trại của người mà!” Thanh Thược giận không kiềm được, nói rồi định xuống xe ngựa để tranh luận với đám người kia.

Bên ngoài xe, tiếng cãi cọ, đùn đẩy nhau vang vào từng hồi.

“Không cần ra.” Tiêu Cửu Linh nắm chặt cổ tay Thanh Thược, ngăn nàng ấy xuống xe.

“Tiểu thư!” Thanh Thược quay lại, ánh mắt đầy vẻ khó hiểu.

Tiêu Cửu Linh kéo mạnh Thanh Thược ngồi xuống, lực của nàng lớn đến nỗi khiến Thanh Thược quên mất mình vừa định làm gì.

“Tiểu thư, đám nô tài vô lễ này không biết ai mới là chủ nhân, dám cả gan chặn xe ngựa của chúng ta.”

Một gia đinh bên ngoài xe cất tiếng, dường như cuộc tranh cãi đã tạm lắng.

Tiêu Cửu Linh lạnh nhạt nói: "Vậy thì không cần vào nữa, bảo họ chuyển lời đến Nghiêm Tam rằng hôm nay ta đã ghé qua."

Ngoài xe trở nên im ắng.

Thanh Thược cảm thấy bất bình thay cho Tiêu Cửu Linh, không kìm được ấm ức nói, "Tiểu thư, dựa vào cái gì chứ?"

Xe ngựa quay đầu, theo lối cũ rời đi.

Gia đinh truyền lời của Tiêu Cửu Linh, giọng đáp lại từ phía đối phương cũng lẫn vào trong, mơ hồ truyền vào khoang xe.

“Đại tiểu thư gì chứ, chúng ta chỉ biết có Nghiêm Tam gia …”

Tiêu Cửu Linh nghe thấy rõ, Thanh Thược tất nhiên cũng nghe thấy.

Nàng ấy vốn đã ấm ức, giờ mắt lại đỏ hoe: “Tiểu thư, sao họ có thể đối xử như vậy chứ?”

Tiêu Cửu Linh lại giữ vẻ điềm nhiên, không vì những lời ấy mà nổi giận hay cảm thấy tủi thân.

“Giờ chưa phải lúc xử lý hắn.” Thấy Thanh Thược sắp khóc đến nơi, Tiêu Cửu Linh mới lên tiếng an ủi.

Thanh Thược nghe mà vẫn không hiểu.

Tiêu Cửu Linh trấn an nàng, “Yên tâm, lần sau chúng ta quay lại, ta đảm bảo hắn sẽ quỳ xuống nghênh đón. Ngoan nào, Thanh Thược, đừng ấm ức nữa.”

Nghe vậy, Thanh Thược dần nguôi ngoai.

Dù vẫn chưa hiểu ý tiểu thư, nhưng điều đó không ngăn Thanh Thược đặt niềm tin vào Tiêu Cửu Linh.

Ngón tay mảnh mai của Tiêu Cửu Linh khẽ vén góc rèm, ánh mắt lướt qua những thửa ruộng bậc thang trải dài theo sườn núi, ánh mắt sâu thẳm khó lường.

Hiện giờ, bên cạnh nàng chỉ có mỗi Thanh Thược là người đáng tin cậy, vậy làm sao nàng có thể trừng trị được Nghiêm Tam?

Đừng nghĩ gia đinh trong phủ lên tiếng vì nàng, nếu nàng ra lệnh cho họ liều lĩnh xung đột với người trong trang trại, chắc chắn họ sẽ không chịu.

Về phủ tố cáo ư?

Đừng quên Nghiêm Tam là người của ai.

Tiêu Cửu Linh thậm chí có thể chắc chắn rằng nếu trở về tìm Nghiêm thị tố cáo, nàng sẽ chỉ nhận lại một trận trách mắng.

Còn nếu đến tìm Tiêu Viễn Hạc... ông chỉ cho rằng nàng đang gây chuyện vô lý, không biết cư xử đúng mực.

Ánh mắt Tiêu Cửu Linh trầm xuống.

Việc đối phó với Nghiêm Tam không cần vội, nhưng chuyến đi này cũng không phải vô ích.

Ít ra, nàng đã nhận ra sự bất thường của trang trại này.

Trang trại tựa lưng vào núi lớn, diện tích rộng nhưng đất tốt lại không nhiều, ruộng bậc thang cũng chỉ có vài mảnh Tiêu Cửu Linh nhìn thấy được.

Với một trang trại như thế, sản lượng lương thực và rau củ mỗi năm hạn chế, chưa chắc tá điền đã nộp nổi tô thuế, cớ sao Nghiêm Tam lại quyết giữ nơi này?

Nhưng rốt cuộc bí mật đó là gì, nàng tạm thời chưa rõ.

Dẫu vậy, nàng không vội.

Đợi đến khi nàng gả vào Mộ Dung phủ, nàng sẽ có đủ thời gian để làm rõ những trò mờ ám của Nghiêm Tam.

Suy nghĩ xong, Tiêu Cửu Linh nhắm mắt nghỉ ngơi.

Còn hơn hai mươi ngày nữa, nàng sẽ rời khỏi Tiêu phủ, khoảng thời gian này nàng có thể chờ đợi được.

.......

Trở về Tiêu phủ, Tiêu Cửu Linh liền quay lại Minh Nguyệt Các của mình.

Đến chiều tối, Vương ma ma bên cạnh Nghiêm thị đến, truyền đạt lại lời của bà.

Vương ma ma mặt nghiêm nghị, dáng vẻ hệt như Nghiêm thị.

“Đại tiểu thư, phu nhân có lời nhắn. Ngày thành hôn sắp đến, tiểu thư nên yên tĩnh ở trong khuê phòng chuẩn bị, không nên ra ngoài đi lại. Những trang trại làm của hồi môn đã có người lo liệu, tiểu thư không hiểu chuyện quản lý thì chỉ cần an tâm chờ thu bạc là được. Nhất là sau khi xuất giá, tiểu thư nên để tâm vào việc hầu hạ cha mẹ chồng, chăm sóc phu quân, giữ gìn yên ấm trong nhà. Việc bên ngoài, đừng nên bận tâm.”

Tiêu Cửu Linh ngoan ngoãn lắng nghe lời răn dạy.

Sau khi Vương ma ma đi khỏi, Thanh Thược mới tò mò hỏi: “Tiểu thư, sao nô tỳ nghe như phu nhân đang bảo vệ cái vị Nghiêm Tam kia vậy? Chẳng lẽ là Nghiêm Tam gia đã đến mách lẻo rồi?”

“Hắn không nhanh như vậy đâu,” Tiêu Cửu Linh đáp.

“Vậy là ai chứ?” Thanh Thược thắc mắc.

Tiêu Cửu Linh nhìn nàng, hỏi ngược lại: “Ngoài ta và em, còn ai nữa?”

Thanh Thược suy nghĩ rồi đáp: “Còn phu xe… và đám gia đinh!” Nàng ấy chợt nhận ra.

Tiêu Cửu Linh khẽ cười: “Thanh Thược à, bên cạnh tiểu thư nhà em thật chẳng có ai đáng tin cậy cả.”

Nàng và Trương ma ma là vì có mối quan hệ lợi ích ràng buộc, hai bên đều nắm điểm yếu của nhau.

Về phía Khánh Du, nhờ mối liên hệ với Trương ma ma nên nàng mới có thêm một đôi tai nghe ngóng, nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức đó mà thôi.

Những lợi lộc nhỏ nàng dành cho Khánh Du chưa đủ để khiến hắn trung thành hết lòng với nàng như Thanh Thược.

Bởi thế, nàng muốn làm gì ở Tiêu phủ, luôn phải kiêng dè khắp nơi.

Nhưng không sao, nàng không vội.

“Tiểu thư, người vẫn còn nô tỳ mà.” Thanh Thược vội nói.

Nụ cười của Tiêu Cửu Linh sâu thêm một chút: “Ừ, ta vẫn còn có em”

.........

Sau bữa tối, nha hoàn của Tiêu Khanh Nhược bất ngờ đến tìm Tiêu Cửu Linh, nói rằng Tiêu Khanh Nhược muốn gặp nàng.

Hiện tại, dù Tiêu Viễn Hạc đã ngầm chấp thuận chuyện giữa Tiêu Khanh Nhược và Hàn Nghệ, nhưng nàng ta vẫn bị cấm túc, không thể ra ngoài, nên Tiêu Cửu Linh đành phải đến gặp.

Tiêu Cửu Linh cũng tò mò muốn biết Tiêu Khanh Nhược định làm gì, coi như đi dạo tiêu thực sau bữa ăn.

Điều Tiêu Cửu Linh không ngờ tới là vừa bước vào phòng Tiêu Khanh Nhược, nàng đã bắt gặp ngay ánh mắt đắc ý của nàng ta.

Tiêu Cửu Linh lấy làm khó hiểu, chẳng thể nào đoán được Tiêu Khanh Nhược đang đắc ý vì điều gì.

“Tỷ tỷ, tỷ đến rồi à.” Tiêu Khanh Nhược vẫn nằm trên giường dưỡng thương, nhưng giọng nói đầy vẻ khoe khoang thì không thể giấu được.

Tiêu Cửu Linh gật đầu, “Muội tìm ta có việc gì?”

“Gọi tỷ đến đây, muội chỉ muốn báo với tỷ rằng phụ thân đã đồng ý chuyện hôn sự giữa muội và Hàn lang rồi. Chúng ta không cần phải bỏ trốn, càng không cần cắt đứt quan hệ với Tiêu phủ nữa.”

Những lời cuối của Tiêu Khanh Nhược chứa đầy ác ý, tràn ngập vẻ mỉa mai.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc