Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh Tướng Môn Chủ Mẫu Chương 23: Nàng Không Bận Tâm Đến Danh Tiếng

Cài Đặt

Chương 23: Nàng Không Bận Tâm Đến Danh Tiếng

Đêm buông xuống, khắp Tiêu phủ đều đã thắp đèn sáng rực.

Một bóng người lén lút xuất hiện gần Tiêu phủ, hắn nhìn quanh một lượt, chắc chắn không có ai mới tiến đến sát tường bao của phủ.

Bên ngoài Tiêu phủ có một cây cổ thụ không biết đã bao nhiêu năm tuổi.

Nhánh cây lớn vươn hẳn vào bên trong tường phủ.

Bóng người vụng về leo lên cây, suýt trượt ngã mấy lần, cuối cùng cũng leo được lên nhánh cây vươn vào Tiêu phủ.

Hắn men theo nhánh cây, cẩn thận bò dần vào bên trong.

“Bịch!”

Một tiếng động khẽ vang lên.

Bóng người ấy đã rơi xuống bên trong tường phủ.

Sau một lúc lâu, chắc chắn không làm kinh động đến ai trong Tiêu phủ, hắn mới từ từ cúi người di chuyển, len lỏi trong phủ.

Dù không phải lần đầu đến đây, hắn vẫn chưa rõ ràng về tình hình bên trong phủ.

Đặc biệt lần này, mục tiêu của hắn là tìm đến hậu viện nơi các nữ quyến ở, nên càng khó khăn hơn.

Tuy biết rõ đầy rẫy nguy hiểm và gian nan, hắn vẫn buộc phải đến.

Ban ngày, tờ giấy gửi vào Tiêu phủ chẳng khác nào đá chìm đáy biển.

Hiện tại, khắp Lâm Nam Phủ đều xôn xao bàn tán chuyện hôn sự giữa Tiêu gia và Mộ Dung gia.

Nếu lần này hắn không gặp được Tiêu Cửu Linh, e rằng nàng thật sự sẽ gả cho Mộ Dung Cảnh mất.

Nhưng trong giấc mơ, người Tiêu Cửu Linh lấy, rõ ràng chính là hắn!

Chính Hàn Nghệ mới là cô gia tương lai của Tiêu phủ.

Vì vậy, hắn nhất định phải gặp được đại tiểu thư Tiêu gia, nói cho nàng biết rằng người định mệnh của nàng không phải là thiếu tướng quân của Mộ Dung phủ, mà chính là hắn.

......

Trong Minh Nguyệt các, Tiêu Cửu Linh sau khi từ chỗ Tiêu Khanh Nhược trở về liền thay áo ngoài, chỉ mặc áo trong ngồi trên giường.

Thanh Thược đứng bên cạnh, cầm kéo cắt bấc đèn cho ánh sáng trong phòng thêm phần rõ ràng.

Chỉ vì tuổi còn nhỏ, chưa trải sự đời, nên mới có phần ngây thơ và thẳng thắn.

Kiếp trước, chẳng phải chính nàng cũng ngốc nghếch để người khác lừa gạt, không nhìn rõ bao nhiêu lời giả dối hay sao?

Nhờ có mười năm ở Hàn gia, lo liệu chuyện ăn uống cho cả nhà và công việc làm ăn bên ngoài, nàng mới dần học được cách nhìn thấu lòng người.

“Không hẳn là quan tâm đến nàng ta, chỉ là có vài chuyện cần xử lý thôi.” Tiêu Cửu Linh không nói quá rõ ràng.

Hiện tại, Hàn Nghệ là một mối họa ngầm.

Nếu nàng không ra tay, không chừng Hàn Nghệ sẽ gây ra chuyện gì đó.

Dù đời này, giữa nàng và Hàn Nghệ chẳng còn liên quan gì nữa.

Nhưng...

Chỉ riêng những ảo tưởng của Hàn Nghệ thôi cũng khiến nàng thấy ghê tởm, chẳng muốn dính dáng chút nào đến hắn.

Để giải quyết Hàn Nghệ, quân cờ tốt nhất trong tay nàng lúc này chính là Tiêu Khanh Nhược.

Thanh Thược không hiểu rõ, nhưng thấy tiểu thư lại đang trầm tư suy nghĩ, bèn hiểu ý không hỏi thêm.

Tiêu Cửu Linh đang nghĩ gì ư?

Nàng đương nhiên đang nghĩ, tối nay mình đã gieo vào lòng Tiêu Khanh Nhược hạt giống của ý tưởng bỏ trốn.

Với sự hiểu biết của nàng về Tiêu Khanh Nhược, e rằng giờ này nàng ta đang tìm cách rời khỏi Tiêu phủ để đi tìm Hàn Nghệ.

Chỉ cần hai người họ ở cùng nhau, mọi chuyện sẽ an bài.

Dù Hàn Nghệ có ý đồ gì nữa, cũng không thể thành công.

Còn việc Tiêu gia có một tiểu thư bỏ trốn liệu có ảnh hưởng đến danh tiếng của nàng hay không... Tiêu Cửu Linh chẳng mảy may bận tâm.

Tiêu Cửu Linh cầm lược, chậm rãi chải từng chút phần đuôi tóc.

Việc Hàn Nghệ nhớ lại một vài chuyện ở kiếp trước nằm ngoài dự liệu của nàng.

Giờ nàng chỉ có thể xử lý rắc rối này trước rồi mới tính đến những việc khác.

Bên ngoài sân bỗng vang lên tiếng ồn ào, nhưng chẳng mấy chốc lại chìm vào yên tĩnh.

Dòng suy nghĩ của Tiêu Cửu Linh bị cắt ngang, nàng ngước mắt nhìn về phía cửa sổ, trong màn đêm chẳng thấy gì.

“Bên ngoài xảy ra chuyện gì?” Tiêu Cửu Linh hỏi.

Thanh Thược cũng nghe thấy tiếng động, đặt kéo xuống rồi đứng lên, “Để nô tỳ đi xem.”

“Đừng đi một mình, gọi cả ma ma trực đêm ở cổng viện theo cùng,” Tiêu Cửu Linh dặn dò.

Thanh Thược vâng lời đi ngay.

Chẳng bao lâu sau, nàng ấy quay lại với sắc mặt khó coi.

Ánh mắt Tiêu Cửu Linh thoáng lạnh đi.

Thanh Thược nói: “Lại là cái tên họ Hàn đó. Hắn dám lẻn vào Tiêu phủ chúng ta, còn mò đến tận hậu viện, vừa bị gia đinh tuần đêm bắt được rồi.”

“…” Tiêu Cửu Linh khẽ sững người.

Hóa ra, Hàn Nghệ lại là kẻ ngu ngốc đến vậy sao?

“Giờ hắn ở đâu?” Tiêu Cửu Linh hỏi.

Thanh Thược đáp: “Bị áp giải đi gặp lão gia rồi.”

Ánh mắt Tiêu Cửu Linh thoáng hẹp lại, để phòng ngừa Hàn Nghệ nói năng bừa bãi, nàng liền căn dặn Thanh Thược, “Em đến chỗ Tiêu Khanh Nhược, tiết lộ chuyện Hàn Nghệ đột nhập Tiêu phủ đêm nay với ý định đưa nàng ta bỏ trốn, nhớ đừng để lộ thân phận.”

“Dạ, tiểu thư.” Đôi mắt Thanh Thược thoáng tia lanh lợi, xoay người chạy ra ngoài.

Đêm nay, e rằng Tiêu phủ sẽ là một đêm không ngủ.

Có thể trói chặt Hàn Nghệ và Tiêu Khanh Nhược lại với nhau hay không, đêm nay chính là cơ hội cuối cùng

Ánh mắt Tiêu Cửu Linh thâm trầm, không chút dấu hiệu buồn ngủ.

Hiện giờ, mọi thứ dường như đã nắm chắc trong tay.

Nhưng như vậy vẫn chưa đủ, nàng cần phải chặn hết mọi biến cố có thể xảy ra.

"Nào, vào đây." Tiêu Cửu Linh khẽ gọi ra ngoài.

Một nha hoàn nhị đẳng đang chờ bên ngoài vội vàng đứng sát lại gần cửa.

Tiêu Cửu Linh nhìn nàng, dặn: "Ta hơi đói, ngươi ra nhà bếp tìm Trương ma ma, hỏi xem có món chè ngọt nào không."

“Vâng, đại tiểu thư.”

Nha hoàn cúi người hành lễ rồi lui ra ngoài.

.......

Sau khi Hàn Nghệ bị bắt, ánh đèn trong Tiêu phủ càng thêm rực sáng.

Tiếng ồn ào từ tiền viện vọng lại, mãi đến gần sáng mới dần tan biến.

Tiêu Cửu Linh thức trắng đêm, ngồi trên giường, ôm gối, tóc xõa xuống sau lưng, yên lặng như một pho tượng gỗ.

Dù đêm nay có xảy ra chuyện gì đi nữa, nàng cũng không thể rời khỏi phòng này dù chỉ một bước!

Chỉ có như vậy, nàng mới hoàn toàn đứng ngoài mọi chuyện.

Không ai đến gọi nàng, điều đó có nghĩa là mọi việc vẫn diễn ra đúng như nàng đã dự liệu.

“Tiểu thư!”

Thanh Thược mãi đến giờ mới trở về, nàng ấy cũng thức trắng đêm, đôi mắt đỏ hoe vì mệt mỏi.

Khi bước vào cùng làn sương sớm, nhìn thấy dáng vẻ của Tiêu Cửu Linh, nàng ấy hốt hoảng chạy đến bên giường. Thấy da nàng lạnh ngắt, Thanh Thược liền cầm chăn đắp kỹ cho nàng.

"Tiểu thư, sao người lại không biết tự chăm sóc mình như vậy chứ?" Thanh Thược lo lắng nói.

Tiêu Cửu Linh chớp mắt, thoát khỏi những ký ức hỗn loạn từ kiếp trước, khẽ đáp: "Ta không sao."

Thanh Thược trách móc, “Vậy mà không sao ư? Vừa rồi tay người lạnh hơn cả nước trong giếng nữa.”

Tiêu Cửu Linh khẽ nhếch môi, hỏi: "Chuyện phía trước đã xong hết rồi chứ?"

"Vâng." Thanh Thược gật đầu.

Rồi kể lại toàn bộ sự việc đêm qua cho Tiêu Cửu Linh nghe.

Thì ra, trước khi bị bắt, Hàn Nghệ đã la hét linh tinh, trong miệng còn nhắc đến tiểu thư Tiêu phủ.

Vì liên quan đến danh tiết của nữ tử, nên khi Hàn Nghệ vừa kịp la lối vài câu thì đã bị gia đinh bịt miệng rồi áp giải ra tiền viện.

Thanh Thược cũng làm theo lời dặn của Tiêu Cửu Linh, bí mật báo tin Hàn Nghệ vào phủ và bị bắt cho Tiêu Khanh Nhược biết.

Tiêu Khanh Nhược lập tức cuống lên, bất chấp tất cả mà đòi đi cứu Hàn Nghệ...

Trong Tiêu phủ, Thanh Thược đang kể lại cho Tiêu Cửu Linh nghe mọi chuyện xảy ra đêm qua.

Chuyện đêm đó trong Tiêu phủ, cùng mối quan hệ vụng trộm giữa Hàn Nghệ và Tiêu Khanh Nhược, đã lan khắp chợ búa Lâm Nam Phủ, nhanh chóng truyền đến các quán trà quán rượu.

Chỉ trong chốc lát, gia phong của Tiêu gia bị đẩy lên đầu sóng dư luận, thanh danh của nữ nhi Tiêu gia cũng bị nghi ngờ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc