Thầy Tống vốn nổi tiếng ôn hòa trong cách giáo dục học trò, bởi vậy thầy cũng không nỡ quá gay gắt, chỉ là trong lòng đã thất vọng về cô đến cùng cực.
Ở kiếp trước, cũng chính tại văn phòng này, cô đã một lần nữa thẳng thừng từ chối yêu cầu đổi chỗ ngồi của thầy, khiến buổi nói chuyện hoàn toàn đổ bể.
Đó cũng là lý do vì sao cuối cùng thầy Tống không giúp cô đứng ra xin hiệu trưởng thêm một cơ hội nữa, đẩy cô vào thẳng tình cảnh khốn đốn bên bờ vực bị đuổi học.
Về sau, thầy Tống đã tìm thẳng đến tận nhà. Khi bà ngoại biết chuyện nếu cô không nộp đủ tiền bồi hoàn thì sẽ bị đuổi học, bà đã gom hết toàn bộ số tiền dành dụm để chữa bệnh của mình ra đưa cho cô, dẫn đến việc sau này bà phát bệnh qua đời trong đau đớn.
Bố mẹ cô cũng vì chuyện này mà lén lút trốn nhà máy công binh ra ngoài làm thêm kiếm tiền, đến khi bị xưởng phát hiện, cả hai người đều bị ghi tên vào danh sách sa thải trong làn sóng tinh giản biên chế. Còn chị gái cô, vì muốn gom cho đủ số tiền ấy mà phải vứt bỏ cả lòng tự trọng, đi vay tiền anh trai của Diệp Hữu Vi. Gã đàn ông bám váy mẹ kia liền ra điều kiện muốn vay thì chỉ có nước gả cho gã.
Cuối cùng, chị gái phải từ bỏ lý tưởng cuộc đời của chính mình, gả cho gã đàn ông bám váy mẹ ấy làm vợ, quanh năm suốt tháng giam mình trong nhà giúp chồng dạy con.
Thế nhưng, cả nhà liều sống liều chết gom góp từng đồng bù vào tiền học phí, vậy mà cô trong nguyên tác lại chẳng hề biết trân trọng. Dẫu cho kiếp trước cuối cùng cô không bị đuổi học, nhưng cả gia đình đều bị kéo tụt vào chuỗi ngày bất hạnh triền miên.
Lần này, cô đã thức tỉnh và được sống lại, dứt khoát sẽ không bước theo vết xe đổ của cốt truyện thêm một lần nào nữa.
"Thưa thầy..."
Thầy Tống Chí nhìn Tần Minh Châu trước mắt bỗng thay đổi hẳn thái độ kiêu căng ngang bướng ngày trước, lại còn ân cần chu đáo rót nước cho mình, trong lòng vừa ngạc nhiên vừa khẽ rung động đôi chút.
Thầy vốn luôn nhận thấy Tần Minh Châu là một mầm non rất có triển vọng, nếu có thể dồn toàn bộ sự chú ý vào chuyện học hành thì sau này ắt sẽ làm nên chuyện lớn.
Chính vì thế, thầy mới hết lần này đến lần khác ân cần khuyên nhủ, mong cô biết quay đầu là bờ, chỉ tiếc là cô cứ liên tiếp khiến thầy thất vọng.
Tần Minh Châu thấy thầy đưa tay đón lấy cốc nước, liền nhân cơ hội mở lời.
"Thưa thầy, em biết mình sai rồi ạ. Trước kia em không nên để tâm trí trôi dạt vào những chuyện đâu đâu mà bỏ bê việc học hành, phụ hết lần này đến lần khác sự kỳ vọng của thầy dành cho em. Em cảm thấy bản thân rất có lỗi với gia đình, và càng có lỗi với thầy nhiều hơn. Em đã suy nghĩ thông suốt rồi ạ, em muốn đổi chỗ ngồi. Diệp Hữu Vi ngồi phía đông thì em tuyệt đối sẽ ngồi phía tây!"
Thầy Tống Chí giật mình đến mức nắp cốc trên tay va côm cốp vào miệng cốc, may mà là cốc sắt nên không bị vỡ vụn, nhưng chính hành động giật thót ấy cũng làm cho bản thân thầy giật mình lây.
Thầy thậm chí còn nghi ngờ có phải tai mình nghe nhầm rồi hay không. Thầy lộ rõ vẻ mặt không thể tin nổi, ngơ ngác nhìn sang Tần Minh Châu: "Cái... cái gì cơ? Đổi chỗ ngồi á?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

