Bọn họ đâu biết rằng, hai thầy giáo đang trích xuất dữ liệu chương trình từ bàn số 32 ra để kiểm tra lại toàn bộ.
Sau khi xác thực chương trình hoàn toàn không xảy ra bất kỳ lỗi hệ thống nào, Tần Minh Châu quả thực đã đạt thành tích 8 phút tròn.
Một cô gái thôn quê mới 16 tuổi đầu lại gõ với tốc độ nhanh hơn cả nhân viên đánh máy cao cấp, đã vậy còn đạt độ chính xác tuyệt đối một trăm phần trăm.
Thầy giáo giám thị phụ trách dạy tin học cho lớp 2 lúc này cũng không kìm được mà lẩm bẩm: "Chắc chương trình máy tính bị hỏng rồi chứ gì, đến tôi còn chẳng gõ nổi tốc độ nhanh thế này, làm sao có khả năng được."
Thế nhưng số liệu rành rành bày ra trước mắt, thầy cũng không thể không cất lời công bố:
"Chúc mừng các em học sinh đã hoàn thành cuộc thi gõ chữ bằng phương pháp Ngũ Bút do nhà trường tổ chức. Trải qua quá trình đối chiếu kỹ lưỡng nhiều lần, người giành chiến thắng chính là thí sinh bàn số 32: Tần Minh Châu!"
Đám học sinh bên ngoài phòng học lập tức như vỡ tổ. Ngay khoảnh khắc này, dù ngày thường có không ưa Tần Minh Châu đi chăng nữa, nhưng đứng trước danh dự tập thể của lớp, các cô cậu học trò vẫn cảm thấy vô cùng hân hoan vui sướng.
"Tuyệt quá rồi!! Lớp chúng mình thắng rồi!!!"
Lớp trưởng Tề Thanh lúc này cũng nở nụ cười đắc thắng: "Hoàng Hạo à, xem ra lá cờ đỏ thi đua tiên tiến vẫn thuộc về lớp chúng tôi rồi nhé, lớp các cậu lần sau phải cố gắng nhiều hơn nữa mới được nha!"
Sắc mặt Hoàng Hạo tối sầm lại, cậu ta hướng vào bên trong cất giọng oang oang: "Thưa thầy, bạn số 32 thắng ở điểm nào thế ạ? Thầy nói ra cho cả lớp cùng chung vui với chứ, lỡ đâu là gian lận mà có thì sao?"
Hắn không phục, nhưng cũng chẳng dám lên tiếng càn quấy trong phòng học, dù sao dãy ghế phía sau toàn là các vị lãnh đạo.
Thế nhưng không ai ngờ rằng lớp trưởng lớp 2 lại là người đi đầu châm ngòi gây chuyện.
Mặt thầy hiệu trưởng tức giận đến mức tím tái lại, cảm thấy học sinh thật quá mức vô phép vô tắc. Chỉ là không ngờ vị hiệu trưởng trường đại học bên cạnh lại cười nói.
"Như thế là chuyện tốt mà, chúng ta không nên chèn ép những tiếng nói phản biện. Học sinh cần phải có tinh thần hoài nghi, không thể cứ thầy cô nói gì là nghe nấy, như vậy sẽ mãi chẳng bao giờ học tốt được kiến thức."
Nhờ câu nói đó, sắc mặt của thầy hiệu trưởng Chu mới dịu đi đôi phần.
Thí sinh dự thi của lớp 2 nghe lớp trưởng nhà mình nói vậy liền nghiêng đầu liếc nhìn sang mặt bàn của cô. Vừa nhìn một cái, cậu ta vội vã giơ tay lên hét lớn: "Thưa thầy, trên bàn của bạn ấy có chép bảng gốc chữ Ngũ Bút ạ!"
Câu nói này tức khắc làm cả phòng học xôn xao một trận. Tất cả mọi người đều thành thật thi đấu, làm sao có thể chấp nhận hành vi gian lận trắng trợn như thế được.
"Thấy chưa, tôi đã bảo rồi mà! Tôi bảo ngay là 'nữ tướng' lớp các cậu chắc chắn gian lận mà lị!" Hoàng Hạo lộ rõ vẻ mặt khinh miệt, bộ dạng đắc ý kiểu "tôi đã bảo từ trước rồi".
Đám nữ sinh lớp 1 vốn nhẫn nhịn cậu ta từ nãy đến giờ lập tức đồng loạt công kích: "Hoàng Hạo, cậu ngậm cái miệng chó lại đi! Thầy giáo còn chưa lên tiếng, chỉ có cậu là giỏi thể hiện thôi!"
Mắng thì mắng thế, nhưng ngay cả các cô bạn lớp 1 trong lòng cũng thầm nghĩ xưa nay thành tích tin học của Tần Minh Châu vốn chẳng ra sao, đúng là rất có thể đã gian lận thật.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



