Ủy viên học tập cũng đứng lên tiếp lời: "Nếu không phải tự biết khả năng của mình có hạn thì tôi cũng tham gia rồi, chủ yếu là tôi cũng muốn mang về cho lớp một lá cờ đỏ thi đua tiên tiến."
Tần Minh Châu nghe các bạn học xung quanh thi nhau dặn dò Diệp Hữu Vi đừng căng thẳng, cứ thả lỏng tinh thần, cô chẳng hề buồn ngẩng đầu lên lấy một lần, chỉ lật giở từng trang sách giáo khoa một cách qua loa.
Khi thầy Tống Chí bước vào lớp, tất cả mọi người mới dần trật tự trở lại. Sáng nay thầy Tống Chí mới biết chuyện Tần Minh Châu cũng nộp đơn dự thi, điều này một lần nữa nằm ngoài dự đoán của thầy, đồng thời cũng chứng minh rằng cô thực sự thật lòng muốn sửa đổi.
Dù trong lòng thầy Tống Chí biết rất rõ khả năng thắng của cô là không cao, nhưng lúc bước ngang qua chỗ cô ngồi, thầy vẫn dành cho cô một lời khích lệ:
"Lần này lên tham gia thi đấu cứ xem như là đi tích lũy kinh nghiệm, có thua cũng chẳng có gì phải xấu hổ cả. Tiện thể em cũng có thể nhìn ra khoảng cách giữa mình với các bạn, sau này nỗ lực hơn là sẽ đuổi kịp thôi. Thầy luôn tin tưởng vào năng lực của em."
Tần Minh Châu khẽ gật đầu: "Em cảm ơn thầy ạ."
Lúc này, giáo viên chủ nhiệm lớp 2 nhìn thấy thầy Tống Chí liền cất bước đi về phía bên này. Tần Minh Châu bèn theo chân các thí sinh khác tiến vào bên trong phòng học.
Khi Tần Minh Châu bước vào, Diệp Hữu Vi đang đứng trò chuyện cùng thầy Mạc.
"Hữu Vi, em cứ thả lỏng tinh thần ra, không cần phải căng thẳng đâu, cứ xem như đi dạo một vòng cho biết là được."
Thái độ của thầy Mạc đối với Diệp Hữu Vi vô cùng niềm nở, bởi vì gia cảnh cậu ta giàu có, nhờ đó cũng là người được tiếp xúc nhiều nhất với những thứ mới lạ ở nước ngoài trong số đám học sinh ở đây.
Về mảng những điều mới mẻ bên ngoài biên giới, hai người bọn họ lại khá có tiếng nói chung, ngày thường ngẫu nhiên chạm mặt cũng có thể hàn huyên được dăm ba câu.
Lẽ tự nhiên, trong mắt thầy Mạc, Diệp Hữu Vi hoàn toàn khác biệt so với đại đa số học sinh trong lớp, đặc biệt là khi biết Diệp Hữu Vi cũng từng ra nước ngoài giống mình, thái độ của thầy lại càng thêm phần coi trọng.
Tần Minh Châu vừa ngồi xuống bên trong chưa được bao lâu thì đã nghe thấy giáo viên tin học là thầy Mạc trên bục giảng yêu cầu mọi người sắp xếp lại vị trí chỗ ngồi.
Dường như thí sinh số 1 đã ngồi ngược phía, dẫn tới toàn bộ các thí sinh còn lại đều bị ngồi sai vị trí.
Nhân lúc thầy hiệu trưởng cùng các giáo viên trường bạn còn chưa vào phòng, thầy vội vàng thúc giục học sinh mau chóng điều chỉnh lại cho đúng.
Sau khi đổi xong vị trí, Tần Minh Châu phát hiện Diệp Hữu Vi ngồi ngay cạnh bên mình.
Cô đưa mắt quan sát xung quanh một chút, nhận ra vị trí cô đang ngồi lúc này chính là chỗ ngồi của Diệp Hữu Vi khi dự thi ở kiếp trước.
Sở dĩ cô còn nhớ rõ là vì ở cuộc thi lần ấy, cô từng đến để cổ vũ cho hắn, đứng nép ngay bên ngoài hành lang nhìn vào.
Hiện tại, vì sự xuất hiện của cô trong danh sách dự thi nên đã tạo ra một biến số, chỗ ngồi ban đầu của hắn bị thay đổi, dẫn đến việc hắn phải ngồi sang bên cạnh cô.
Chỗ ngồi của hai người nằm ở dãy trong cùng, sát mép tường, trong khi các bạn cùng lớp chỉ có thể đứng chen chúc nhìn qua khung cửa sổ phía trước để ngó vào bên trong.
Bởi vì đoàn người của thầy hiệu trưởng vẫn chưa tới, mà các thí sinh thì đã có mặt đông đủ từ sớm, những người ngày thường hiếm khi được chạm tay vào máy tính lúc này đều đang tranh thủ táy máy bấm thử.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)