Bến Đông Hà nhanh chóng bị Đại Lý Tự phong tỏa.
Người xem náo nhiệt lúc đầu dần tản đi, chỉ còn lại quan sai và vài chiếc thuyền bị giữ để khám xét.
Thẩm Chi Ca không vội rời khỏi hiện trường.
Nàng đứng lẫn trong đám đông, lặng lẽ quan sát từng động tác của Triệu Minh Đức.
Kiếp trước, nàng luôn nghĩ vị Thiếu khanh Đại Lý Tự này chỉ là một thanh quan cứng nhắc, nhưng hôm nay mới phát hiện ông có cách điều tra rất khác người.
Ông không nhìn thi thể quá lâu mà dành phần lớn thời gian quan sát mặt đất, mạn thuyền và dòng nước ven bờ.
Một lát sau, Triệu Minh Đức bất ngờ cúi xuống nhặt một đoạn dây thừng bị cắt đứt.
Đầu dây rất mới, vết cắt gọn như dao sắc chém một nhát.
Ông khẽ nhíu mày rồi quay sang hỏi chủ thuyền: "Dây này vốn buộc ở đâu?"
Chủ thuyền run rẩy đáp: "Bẩm đại nhân, dùng để buộc thùng hàng." "Hàng đâu?"
Người kia lập tức quỳ xuống: "Sáng nay... sáng nay có người đến lấy mất rồi."
"Ai lấy?"
"Tiểu nhân... không biết. Chỉ biết người đó cầm một tấm lệnh bài màu đồng."
Thẩm Chi Ca hơi nheo mắt.
Lệnh bài màu đồng.
Thứ này không phải vật của quan phủ.
Trong ký ức của nàng, chỉ có một tổ chức trong giang hồ sử dụng lệnh bài bằng đồng để giao nhận hàng hóa. Đó là "Dạ Minh", thế lực ngầm lớn nhất thiên hạ.
Nhưng điều kỳ lạ là Dạ Minh chỉ nhận mua bán tin tức và hộ tống hàng hóa, chưa bao giờ trực tiếp tham gia tranh đấu giữa các thế lực triều đình.
Nếu thật sự có người dùng lệnh bài của Dạ Minh...
Có hai khả năng.
Một là Dạ Minh đã nhúng tay.
Hai là...
Có người đang cố ý vu oan cho Dạ Minh.
Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện, nàng bỗng nhớ đến nam tử áo đen gặp mấy lần gần đây.
Không biết vì sao, trực giác mách bảo nàng rằng người đó tuyệt đối không đơn giản.
Đúng lúc ấy, Triệu Minh Đức ra lệnh khám xét toàn bộ khoang thuyền.
Chỉ một lát sau, một tên sai dịch cầm lên một chiếc hòm gỗ nhỏ. Khóa hòm đã bị cạy, bên trong hoàn toàn trống rỗng, nhưng đáy hòm còn sót lại vài hạt bột màu trắng.
"Đây là gì?"
Một vị ngỗ tác lấy đầu ngón tay chấm thử, đưa lên ngửi rồi lắc đầu.
"Không phải muối."
"Cũng không phải bột mì."
Triệu Minh Đức trầm ngâm.
Thẩm Chi Ca đứng cách đó không xa, trong lòng bỗng chấn động.
Kiếp trước, nàng từng thấy loại bột này.
Đó là bột lưu huỳnh tinh luyện.
Thường được dùng để chế tạo hỏa khí trong quân đội.
Nhưng dân gian tuyệt đối không được phép mua bán.
Nếu thật sự chiếc hòm này từng chứa lưu huỳnh...
Vậy chuyện đã không còn là tham ô nữa.
Có người đang bí mật vận chuyển nguyên liệu chế tạo vũ khí.
Một cơn gió lạnh thổi qua mặt sông.
Thẩm Chi Ca bất giác siết chặt tay.
Kiếp trước...
Nàng chưa từng biết chuyện này.
Hay nói đúng hơn, tất cả những người biết đều đã chết.
Nàng lặng lẽ rời khỏi bến sông trước khi quan sai bắt đầu kiểm tra từng người. Vừa đi được vài con phố, nàng bỗng nghe phía sau có tiếng bước chân rất nhẹ. Người kia giữ khoảng cách vừa đủ, không nhanh cũng không chậm.
Có người theo dõi.
Nàng giả vờ không phát hiện, tiếp tục đi vào một con hẻm vắng.
Chỉ có một con mèo đen nhảy lên mái nhà.
Nàng khẽ cau mày.
Lẽ nào mình nghe nhầm?
Đúng lúc ấy, từ trên bức tường bên phải vang lên một giọng nói đầy ý cười.
"Khả năng cảnh giác không tệ."
Thẩm Chi Ca lập tức ngẩng đầu.
Nam tử áo đen đang ngồi trên đầu tường, một chân co một chân duỗi, dáng vẻ vô cùng nhàn nhã.
Nàng lạnh nhạt hỏi: "Theo dõi ta?"
Hắn lắc đầu.
"Ta theo dõi người theo dõi cô."
Trong mắt Thẩm Chi Ca thoáng hiện vẻ kinh ngạc.
"Có người theo dõi ta?"
"Có."
"Ai?"
Nam tử nhìn về cuối con hẻm.
"Đã chạy."
Thẩm Chi Ca lập tức nhìn theo.
Cuối ngõ chỉ còn một bóng người mặc áo xám lướt qua rồi biến mất.
Tốc độ cực nhanh.
Rõ ràng là người luyện võ.
Nàng quay lại thì phát hiện nam tử áo đen đã nhảy xuống trước mặt mình.
Khoảng cách giữa hai người chỉ còn hơn một bước.
Lần đầu tiên, Thẩm Chi Ca nhìn rõ đôi mắt hắn.
Rất sâu.
Cũng rất lạnh.
Nhưng không hề có sát ý.
Hắn đưa cho nàng một đồng tiền đồng.
"Rơi của cô."
Thẩm Chi Ca nhìn xuống.
Đó không phải tiền của nàng.
Nàng vừa định hỏi thì nam tử đã xoay người rời đi.
"Khoan đã."
Hắn dừng bước.
"Ta còn chưa biết tên các hạ."
Nam tử im lặng vài giây rồi khẽ đáp:
"Ta họ Tiêu."
Nói xong, hắn đã biến mất giữa dòng người.
Thẩm Chi Ca cúi xuống nhìn đồng tiền trong tay.
Lúc này nàng mới phát hiện trên mặt sau của đồng tiền có khắc một ký hiệu rất nhỏ.
Một con chim ưng.
Giống hệt biểu tượng trên chiếc thuyền ở bến Đông Hà.
Nàng lập tức ngẩng đầu.
Nhưng giữa biển người tấp nập...
Đã không còn thấy bóng dáng người áo đen đâu nữa.
Ở đầu phố đối diện, Tiêu Dạ đứng trên tầng hai một tửu lâu, lặng lẽ nhìn thiếu nữ phía dưới.
Bạch Uyên khó hiểu hỏi: "Chủ tử, vì sao lại đưa vật chứng cho nàng? Nếu Đại Lý Tự có được thứ đó sẽ điều tra nhanh hơn."
Tiêu Dạ nhấp một ngụm trà, ánh mắt vẫn dõi theo bóng lưng Thẩm Chi Ca.
"Triệu Minh Đức sẽ điều tra ra hung thủ."
"Nhưng nàng..."
"... sẽ điều tra ra người đứng sau hung thủ."
Khóe môi hắn khẽ nhếch lên.
"Ta muốn xem."
"Một người từng chết một lần..."
"Rốt cuộc có thể đi được bao xa."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)