Ba ngày trôi qua rất nhanh.
Sáng sớm, Thẩm phủ đã nhộn nhịp hơn thường lệ. Hôm nay là ngày kiểm kê kho bạc theo lệ mỗi quý. Tất cả sổ sách, chìa khóa và người quản kho đều phải có mặt. Thẩm Chi Ca thức dậy từ sớm, bình thản ngồi trước gương để Xuân Đào chải tóc. Nàng nhìn bóng mình trong gương, trong lòng không gợn sóng. Kiếp trước, cũng đúng ngày hôm nay, cả Thẩm phủ náo loạn vì thiếu năm vạn lượng bạc. Nhưng lần ấy, nàng chỉ là một tiểu thư khuê các, hoàn toàn không biết bên trong đang diễn ra điều gì.
Xuân Đào vừa cài trâm vừa cười nói: "Tiểu thư, sáng nay Nhị lão gia đến phủ từ rất sớm. Nghe nói còn mang theo cả sổ sách." Thẩm Chi Ca khẽ "ừ" một tiếng. Quả nhiên... hắn đã sốt ruột.
Kho bạc Thẩm phủ nằm phía sau từ đường, có bốn lớp khóa và luôn có hai đội gia đinh canh giữ. Khi Thẩm Chi Ca đến nơi, gần như toàn bộ người trong phủ đều đã có mặt. Thẩm Tĩnh Viễn ngồi ở vị trí chủ tọa, bên trái là Thẩm Hoằng, bên phải là các quản sự lâu năm. Thấy con gái xuất hiện, Thẩm Tĩnh Viễn chỉ khẽ gật đầu, không nói gì. Đây là chủ ý của chính ông. Nếu Chi Ca đã nghi ngờ có chuyện, vậy cứ để nàng đứng ngoài quan sát.
Cửa kho mở ra.
Từng hòm bạc được khiêng ra giữa sân.
Quản sự Lưu Trung cầm sổ đối chiếu, mồ hôi lấm tấm trên trán. Sau gần nửa canh giờ kiểm kê, ông bỗng khựng lại, sắc mặt trắng bệch.
"Lão... lão gia..."
Thẩm Tĩnh Viễn ngẩng đầu.
"Có chuyện gì?"
Lưu Trung quỳ sụp xuống.
"Thiếu... thiếu năm vạn lượng bạc."
Trong sân lập tức xôn xao.
Một vài quản sự nhìn nhau đầy kinh hãi.
Thẩm Hoằng đứng bật dậy, giọng đầy phẫn nộ: "Không thể nào! Kho bạc luôn do Lưu quản sự trông coi, sao lại thiếu nhiều như vậy?"
Lưu Trung hoảng loạn dập đầu liên tục.
"Lão gia! Tiểu nhân oan uổng! Tiểu nhân tuyệt đối không dám!"
Nhìn cảnh tượng trước mắt, Thẩm Chi Ca chỉ lặng lẽ quan sát.
Quả nhiên... từng lời thoại gần như giống hệt kiếp trước.
Ba quyển sổ được đặt lên bàn.
Thẩm Hoằng lập tức bước tới, giả vờ kiểm tra rất kỹ rồi thở dài: "Đại ca, sổ sách không có vấn đề. Chỉ e... có người đã lén lấy bạc rồi sửa lại ghi chép."
Ánh mắt hắn chậm rãi chuyển sang Lưu Trung.
Trong lòng Lưu Trung như rơi xuống vực sâu.
Kiếp trước, cũng chính ánh mắt ấy đã khiến ông tuyệt vọng.
Nhưng lần này, trước khi Thẩm Hoằng kịp nói tiếp, Thẩm Chi Ca đã bước lên.
"Nhị thúc."
Mọi người đều nhìn về phía nàng.
Một tiểu thư khuê các lại chủ động xen vào chuyện kho bạc, quả thật hiếm thấy.
Thẩm Hoằng mỉm cười hiền từ.
"Chi Ca cũng ở đây à?"
"Vâng."
"Nơi này không phải chỗ nữ nhi nên đến."
Thẩm Chi Ca mỉm cười đáp: "Cháu chỉ có một điều chưa hiểu."
"Điều gì?"
"Nếu thật sự là Lưu quản sự lấy bạc, vậy ông ấy giấu năm vạn lượng ở đâu?"
Một câu nói khiến cả sân im lặng.
Năm vạn lượng bạc.
Không phải năm mươi lượng.
Muốn vận chuyển số bạc ấy cần ít nhất vài cỗ xe ngựa.
Lưu Trung chỉ là một quản sự bình thường, làm sao có thể mang ra ngoài mà không ai phát hiện?
Thẩm Hoằng hơi khựng lại rồi nhanh chóng đáp: "Có lẽ... chia thành nhiều lần."
Thẩm Chi Ca lắc đầu.
"Kho bạc mỗi ngày đều ghi chép nhập xuất. Muốn chia nhiều lần cũng phải có lệnh mở kho."
Nàng nhìn thẳng vào Nhị thúc.
"Hay là... chìa khóa kho từng bị người khác sử dụng?"
Trong mắt Thẩm Hoằng thoáng qua một tia lạnh lẽo rất nhanh.
Chỉ một thoáng.
Nhưng vẫn bị Thẩm Chi Ca bắt được.
Đúng lúc ấy, Thẩm Tĩnh Viễn bỗng mở miệng.
"Lấy chìa khóa."
Một gia đinh lập tức dâng hộp gỗ lên.
Thẩm Tĩnh Viễn mở hộp.
Bên trong có hai chiếc chìa khóa.
Ông chậm rãi nói: "Ba ngày trước, ta đã đổi người giữ chìa khóa mà không thông báo với bất kỳ ai."
Sắc mặt Thẩm Hoằng lập tức biến đổi.
Thẩm Tĩnh Viễn tiếp tục: "Chiếc chìa khóa cũ vẫn còn nguyên trong tay đệ. Nhưng từ ba ngày trước, nó đã không còn mở được cửa kho."
Một giọt mồ hôi lặng lẽ lăn xuống thái dương Thẩm Hoằng.
Thẩm Chi Ca khẽ cúi đầu.
Nàng biết...
Phụ thân đã bắt đầu giăng lưới.
Nếu Nhị thúc thật sự từng lẻn vào kho sau khi đổi chìa khóa, vậy hắn sẽ nghĩ mình vẫn mở được cửa như trước. Điều đó đồng nghĩa, người biết chuyện đổi khóa chỉ có phụ thân và một tâm phúc duy nhất.
Thẩm Tĩnh Viễn nhìn em trai.
"Hoằng đệ."
"Ba ngày qua... đệ có từng mở kho không?"
Thẩm Hoằng cười gượng.
"Đương nhiên là không."
"Vậy thì tốt."
Thẩm Tĩnh Viễn khép nắp hộp gỗ.
"Vì từ hôm đổi khóa, ta đã cho người bí mật kiểm lại toàn bộ số bạc."
Ông lấy từ tay áo ra một quyển sổ khác.
"Đây mới là sổ ghi chép thật."
Cả sân chấn động.
Ngay cả Thẩm Chi Ca cũng hơi bất ngờ.
Kiếp trước, phụ thân chưa từng làm như vậy.
Xem ra... chỉ một lời nhắc của nàng đã khiến ông thay đổi cách xử lý.
Thẩm Tĩnh Viễn mở quyển sổ.
"Năm vạn lượng bạc không mất trong ba ngày này."
"Chúng đã mất... từ mười bảy ngày trước."
Ánh mắt mọi người đồng loạt hướng về Thẩm Hoằng.
Bởi đúng mười bảy ngày trước...
Người cuối cùng ký nhận chìa khóa kho.
Chính là hắn.
Thẩm Hoằng vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong tay áo, năm ngón tay đã siết chặt đến trắng bệch.
Hắn biết...
Nếu chỉ cần sơ suất thêm một bước.
Mười mấy năm gây dựng danh tiếng ở Thẩm phủ sẽ tan thành mây khói.
Đúng lúc ấy, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng vó ngựa dồn dập.
Một thị vệ triều đình chạy vào, quỳ xuống giữa sân.
"Thẩm đại nhân!"
"Có thánh chỉ!"
Mọi người đồng loạt quay đầu.
Không ai biết rằng...
Đạo thánh chỉ này sẽ khiến vụ mất năm vạn lượng bạc không còn chỉ là chuyện của Thẩm phủ nữa.
Mà trở thành khởi đầu của một cơn bão cuốn cả triều đình vào vòng xoáy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

