Tiêu Dạ đứng lặng rất lâu dưới ánh trăng, ánh mắt dừng trên cái tên cuối cùng của tấm da dê như muốn nhìn xuyên qua hơn mười năm quá khứ.
Lục Ly chắp tay sau lưng, không thúc giục, cũng không giải thích. Gió từ mặt sông thổi lên mang theo hơi lạnh, làm mép tấm da khẽ rung.
Cuối cùng, Tiêu Dạ chậm rãi gấp nó lại.
"Đây không phải bút tích của Vô Tướng Các."
Lục Ly đáp ngay: "Ta muốn nói rằng, chúng ta đều bị lừa."
Hắn tiến thêm một bước, giọng nói hạ thấp. "Năm ấy, bảy mươi ba đứa trẻ được đưa vào Vô Tướng Các, nhưng chỉ có bảy mươi hai người thật sự bị xóa tên khỏi thế gian. Người còn lại... từ đầu đến cuối vẫn giữ thân phận của mình."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)