Đêm ấy, Tiêu Dạ không đưa Thẩm Chi Ca về Thẩm phủ ngay mà cùng nàng đi men theo bờ sông để tránh tai mắt. Hai người sóng vai bước dưới ánh trăng nhàn nhạt, mặt sông phẳng lặng như chưa từng chứng kiến những biến cố vừa xảy ra.
Bạch Uyên lặng lẽ đi sau một quãng khá xa, rất thức thời để lại khoảng không cho hai người. Một lúc lâu, Tiêu Dạ mới lên tiếng: "Xin lỗi."
Thẩm Chi Ca nghiêng đầu nhìn hắn.
"Vì chuyện gì?"
Ánh mắt nàng bình thản nhưng vô cùng kiên định.
"Từ ngày ta bước chân vào cung, từ ngày Thẩm gia bị cuốn vào những tranh đoạt giữa các hoàng tử, con đường này đã không còn lối quay đầu. Huynh chưa từng kéo ta vào. Huynh chỉ luôn đứng phía trước... chắn gió cho ta."
Tiêu Dạ nhìn nàng rất lâu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)