Lời nói của Tiêu Dạ khiến gió đêm bên bờ sông như cũng lặng đi.
Thẩm Chi Ca nhìn hắn, đây là lần đầu tiên nàng thấy vẻ mặt ấy xuất hiện trên gương mặt luôn bình tĩnh của hắn.
Không phải sợ hãi, mà là sự đề phòng của một người từng trải qua quá khứ không muốn nhắc lại.
Tiêu Dạ đưa mắt nhìn mặt nước đen sẫm, chậm rãi kể:
Thẩm Chi Ca khẽ siết tay áo.
Mọi chuyện ngày càng vượt khỏi ký ức kiếp trước của nàng.
Nếu những gì nàng biết về tương lai đang dần mất tác dụng, vậy từ giờ trở đi, mỗi bước đi đều phải dựa vào chính khả năng của mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)