Đêm ấy, sau khi rời khỏi thủy tạ, Thẩm Chi Ca không lập tức trở về Thẩm phủ mà đứng lại thật lâu trước cổng cung.
Gió đầu hạ mang theo hơi nước từ hồ Thái Dịch thổi nhè nhẹ qua tay áo, nhưng lòng nàng lại chẳng hề yên tĩnh.
Câu nói cuối cùng của Tiêu Dạ vẫn quanh quẩn trong đầu nàng.
Có người đang âm thầm giăng một tấm lưới rất lớn.
Nếu đúng như vậy, thế lực đứng sau còn đáng sợ hơn nàng tưởng tượng rất nhiều.
Những ngày sau đó, kinh thành hiếm hoi có được vài ngày bình yên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)