Xe ngựa dừng trước cổng Thanh Vân tự. Ngôi cổ tự nằm giữa lưng chừng núi, mây trắng lững lờ trôi qua những mái ngói rêu phong. Tiếng chuông chùa ngân vang, mang theo cảm giác thanh tịnh mà Thẩm Chi Ca đã mười năm không còn được trải nghiệm.
Kiếp trước, chính tại nơi này, nàng gặp Thái tử Tiêu Cảnh Hành lần đầu. Hắn xuất hiện đúng lúc nàng suýt ngã xuống bậc đá, đưa tay đỡ lấy nàng, sau đó mỉm cười nói một câu khiến nàng nhớ mãi: "Tiểu thư cẩn thận." Chỉ một cuộc gặp tưởng như tình cờ ấy đã mở đầu cho đoạn nghiệt duyên kéo dài mười năm.
Nhưng bây giờ, nàng biết tất cả chỉ là một màn kịch.
Thẩm Chi Ca vừa bước xuống xe đã khẽ đưa mắt nhìn quanh. Ánh mắt bình tĩnh lướt qua từng lối đi, từng gốc cây, từng mái đình. Nếu nàng nhớ không lầm, lúc này Thái tử đã bố trí người ở phía sau điện Quan Âm. Chỉ cần nàng đi qua đó, sẽ có người cố ý va phải nàng, sau đó Thái tử xuất hiện đúng lúc để "anh hùng cứu mỹ nhân".
Khóe môi nàng cong lên đầy mỉa mai.
Đáng tiếc... hôm nay nàng không định diễn theo kịch bản của hắn.
"Mẫu thân, con muốn đến điện phía Tây trước." Lâm Uyển Thanh hơi ngạc nhiên. "Con không cầu Quan Âm nữa sao?" "Hôm nay con muốn cầu cho tổ phụ." Thẩm Chi Ca mỉm cười đáp. Lâm Uyển Thanh không nghi ngờ, chỉ gật đầu căn dặn: "Đừng đi xa quá."
Rời khỏi mẫu thân, Thẩm Chi Ca lập tức đổi hướng, đi thẳng về phía Tây tự viện. Quả nhiên, chưa đầy một khắc sau, phía điện Quan Âm truyền đến tiếng huyên náo. Một tiểu hòa thượng chạy ngang qua, vừa chạy vừa nói: "Có người bị ngã ở bậc đá rồi!"
Thẩm Chi Ca chỉ khẽ nhếch môi.
Nếu không có nàng, màn kịch kia vẫn phải diễn. Chỉ tiếc... vai nữ chính đã đổi người.
Đúng lúc ấy, một bóng dáng quen thuộc bước ra từ hành lang đá phía trước. Là Nhị thúc của nàng, Thẩm Hoằng. Ông ta vốn nói hôm nay phải đến Bộ Hộ làm việc, không thể cùng gia đình đi lễ chùa. Nhưng giờ phút này lại bất ngờ xuất hiện ở Thanh Vân tự.
Đồng tử Thẩm Chi Ca hơi co lại.
Kiếp trước nàng chưa từng để ý chi tiết này.
Hay nói đúng hơn, lúc ấy nàng đang mải mê nhìn Thái tử, làm gì còn tâm trí quan sát người khác.
Thẩm Hoằng nhìn quanh rất nhanh rồi lặng lẽ bước vào một gian thiền phòng phía sau chùa. Chỉ vài hơi thở sau, một nam nhân trung niên mặc thường phục cũng tiến vào từ cửa sau.
Hai người rõ ràng đang hẹn gặp bí mật.
Thẩm Chi Ca không lập tức theo dõi. Kinh nghiệm mười năm trong cung khiến nàng hiểu, càng sốt ruột càng dễ để lộ sơ hở. Nàng chỉ chậm rãi bước đến gốc bồ đề gần đó, giả vờ thắp hương rồi kín đáo quan sát.
Cửa thiền phòng khép hờ.
Qua khe cửa, nàng thấy nam nhân kia lấy ra một quyển sổ dày cùng một túi bạc rất nặng. Thẩm Hoằng mở sổ kiểm tra vài trang rồi gật đầu, sau đó nhận lấy túi bạc.
Năm vạn lượng.
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu nàng.
Ba ngày nữa, Thẩm phủ sẽ kiểm kê sổ sách. Đúng lúc ấy phát hiện thiếu năm vạn lượng công quỹ. Kiếp trước, Thẩm Hoằng đổ toàn bộ tội lỗi lên đầu một quản sự già trung thành. Người quản sự ấy bị đánh chết trong ngục mà không kêu oan một lời.
Lúc đó nàng còn tin Nhị thúc là người công chính.
Nghĩ đến đây, bàn tay Thẩm Chi Ca khẽ siết lại.
Không ngờ... ngay hôm nay chính là ngày hắn nhận bạc.
Ngay khi nàng đang suy tính, phía sau bỗng vang lên một giọng nói trầm thấp.
"Nhìn lâu như vậy, cô nương không sợ bị phát hiện sao?"
Thẩm Chi Ca giật mình nhưng sắc mặt vẫn bình tĩnh. Nàng xoay người.
Nam tử áo đen lúc sáng đang đứng cách nàng chưa đầy ba bước.
Chiếc nón tre đã được tháo xuống.
Lần đầu tiên, nàng nhìn rõ gương mặt hắn.
Đường nét sắc lạnh như được tạc bằng dao. Sống mũi cao, đôi mắt sâu và tĩnh lặng như mặt hồ mùa đông. Trên khóe mắt trái có một vết sẹo rất mờ, nếu không nhìn kỹ gần như không nhận ra.
Người này đẹp đến mức khiến người khác phải ngoái nhìn, nhưng cũng lạnh đến mức không ai dám đến gần.
Thẩm Chi Ca âm thầm đánh giá hắn.
Khí tức nội liễm.
Bước chân nhẹ đến mức nàng không hề phát hiện.
Đây tuyệt đối là cao thủ.
Nàng bình thản hỏi: "Các hạ theo dõi ta?"
Nam tử lắc đầu. "Ta đến trước."
Một câu trả lời ngắn gọn nhưng khiến Thẩm Chi Ca không phản bác được.
Hai người cùng nhìn về phía thiền phòng.
Nam tử chậm rãi nói: "Một người nhận bạc, một người đưa bạc. Cô nương đoán xem... ai mới là chủ?"
Ánh mắt Thẩm Chi Ca khẽ động.
Kiếp trước nàng luôn cho rằng Nhị thúc là kẻ chủ mưu. Nhưng nếu chỉ là người nhận bạc...
Vậy kẻ đưa bạc mới là người điều khiển tất cả?
Nàng quay đầu nhìn nam tử áo đen, nhưng hắn đã xoay người rời đi.
Chỉ còn một câu nói theo gió truyền tới.
"Muốn bắt được cáo già thì đừng vội săn con thỏ."
Thẩm Chi Ca đứng lặng.
Muốn báo thù...
Phải nhổ tận gốc.
Nàng nhìn về bóng lưng người áo đen đang khuất dần sau rừng trúc, trong lòng lần đầu tiên dâng lên một tia nghi hoặc.
Người này... rốt cuộc là ai?
Ở phía xa, nam tử áo đen vẫn không quay đầu. Thuộc hạ Bạch Uyên xuất hiện bên cạnh, thấp giọng hỏi: "Chủ tử, có cần điều tra Thẩm đại tiểu thư không?"
Tiêu Dạ khẽ liếc về phía sau.
"Không cần."
"Vì sao?"
Hắn trầm mặc một lúc rồi đáp: "Một người vừa tỉnh sau cơn ác mộng sẽ không có ánh mắt như nàng."
Bạch Uyên ngơ ngác.
Tiêu Dạ khẽ nheo mắt.
"Trừ khi... đó không phải ác mộng."
Hắn không biết rằng, linh cảm ấy sẽ kéo hắn bước vào một ván cờ kéo dài mười năm, nơi cả triều đình, giang hồ và thiên hạ đều chỉ là những quân cờ trên bàn cờ của số mệnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
