Sau biến cố vừa rồi, bầu không khí trong phủ Trưởng công chúa nhanh chóng được ổn định.
Càng ở gần Tiêu Cảnh Thừa, nàng càng phải kiềm chế sát ý đang cuộn trào trong lòng.
Mỗi lần nhìn thấy gương mặt ấy, nàng lại nhớ đến chén rượu độc trong Phượng Nghi cung, nhớ đến thi thể cha mẹ và tiếng khóc tuyệt vọng của đệ đệ trước khi bị kéo ra pháp trường.
"Thẩm tiểu thư cũng biết đánh cờ sao?"
Một giọng nói già nua nhưng đầy uy nghiêm cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng.
Người lên tiếng chính là Trưởng công chúa.
Không biết từ lúc nào, bà đã rời khỏi chính điện, đang đứng bên chiếc đình nhỏ cạnh hồ. Trên bàn đá đặt sẵn một bàn cờ còn dang dở.
Thẩm Chi Ca khẽ hành lễ.
"Biết một chút."
Trưởng công chúa bật cười.
"Biết một chút... thường là biết rất nhiều."
Bà chỉ vào chiếc ghế đối diện.
"Lại đây đánh với ta một ván."
Lời vừa dứt, cả hoa viên lập tức yên tĩnh hơn hẳn.
Được Trưởng công chúa chủ động mời đánh cờ là chuyện hiếm có. Không ít ánh mắt lập tức hướng về phía Thẩm Chi Ca, trong đó có cả Tiêu Cảnh Thừa.
Thẩm Chi Ca không thể từ chối.
Nàng bước đến, nhẹ nhàng ngồi xuống.
Trưởng công chúa cười hiền.
"Ta đi quân trắng."
"Tiểu nữ xin đi quân đen."
Ván cờ bắt đầu.
Những nước đầu tiên đều rất bình thường, hai người đặt quân chậm rãi, giống như chỉ đang thử thế cờ của đối phương.
Tiêu Cảnh Thừa cũng bước đến đứng xem.
Hắn vốn không hứng thú với cờ, nhưng lại rất tò mò về vị Thẩm tiểu thư này.
Trong khi đó, trên tầng hai thủy tạ, Tiêu Dạ vẫn ngồi nguyên chỗ cũ.
Bạch Uyên đứng phía sau khẽ hỏi.
"Chủ tử, có cần xuống không?"
"Không."
Tiêu Dạ đặt một quân cờ xuống bàn.
"Ở đây nhìn rõ hơn."
Dưới đình, sau hơn hai mươi nước cờ, Trưởng công chúa bắt đầu cảm thấy bất ngờ.
Thẩm Chi Ca đánh cờ rất lạ.
Nàng không ham tấn công.
Cũng không cố chiếm ưu thế.
Mỗi một quân đều giống như đang nhường đường cho đối phương.
Nhưng càng đánh lâu, Trưởng công chúa càng nhận ra những quân cờ tưởng như vô dụng ấy đã âm thầm nối thành một mạng lưới khổng lồ.
Đợi đến lúc bà phát hiện thì đã quá muộn.
Quân trắng bị vây kín từ bốn phía.
Trưởng công chúa cầm quân cờ trong tay, nhìn bàn cờ hồi lâu rồi bật cười.
"Hay."
"Một cô nương mới mười lăm tuổi lại có thể nhẫn nại đến vậy."
Thẩm Chi Ca mỉm cười.
"Tiểu nữ chỉ nghĩ, muốn thắng thì không nhất thiết phải thắng từng nước."
"Ồ?"
"Chỉ cần thắng nước cuối cùng là đủ."
Lời nói ấy khiến Trưởng công chúa hơi sững người.
Không chỉ bà.
Ngay cả Tiêu Cảnh Thừa đứng bên cạnh cũng vô thức nhìn Thẩm Chi Ca thêm một lần.
Một thiếu nữ mười lăm tuổi lại có thể nói ra những lời như vậy.
Đúng lúc ấy, từ trên thủy tạ vang lên tiếng vỗ tay rất khẽ.
Mọi người đồng loạt ngẩng đầu.
Một nam tử mặc trường bào màu xám chậm rãi bước xuống.
Hắn không mặc hoa phục, trên người cũng không có bất kỳ món trang sức nào, nhưng khí chất lại khiến người khác khó lòng rời mắt.
Điều kỳ lạ hơn là Trưởng công chúa nhìn thấy hắn liền mỉm cười.
"Ngươi đến đúng lúc."
Nam tử hơi cúi đầu.
"Thảo dân bái kiến Trưởng công chúa."
Hoàng hậu cũng chỉ khẽ gật đầu, dường như đã quen với sự xuất hiện của hắn.
Điều này khiến không ít người âm thầm kinh ngạc.
Rốt cuộc người này là ai?
Lại có thể tự do ra vào phủ Trưởng công chúa, thậm chí Hoàng hậu cũng không trách tội.
Tiêu Dạ bước đến bên bàn cờ, chỉ nhìn lướt qua rồi bình thản nói.
"Quân trắng vẫn còn một đường sống."
Hắn đưa tay, đặt nhẹ một quân cờ xuống góc bàn.
Chỉ một nước cờ.
Toàn bộ thế trận lập tức thay đổi.
Ngay cả Trưởng công chúa cũng không khỏi sáng mắt.
"Diệu."
Thẩm Chi Ca cúi đầu nhìn bàn cờ.
Đáy mắt lần đầu tiên xuất hiện vẻ kinh ngạc thật sự.
Nàng đã tính ba mươi hai nước tiếp theo.
Nhưng lại bỏ sót đúng nước cờ này.
Tiêu Dạ nhìn nàng, giọng vẫn bình thản.
"Đánh cờ cũng giống nhìn người."
"Có những quân cờ tưởng như đã chết..."
"...nhưng chỉ cần một người xuất hiện."
"Cả ván cờ sẽ đổi khác."
Hai người nhìn nhau.
Không ai nói thêm.
Nhưng cả hai đều hiểu.
Đây không chỉ là nói về bàn cờ.
Trưởng công chúa bật cười, phá vỡ bầu không khí.
"Xem ra hôm nay bản cung không uổng công mở yến tiệc."
Bà nhìn Thẩm Chi Ca rồi lại nhìn Tiêu Dạ.
"Một người giỏi bày cục."
"Một người giỏi phá cục."
"Nếu có ngày hai người cùng đánh một ván..."
"E rằng cả kinh thành sẽ chẳng tìm được đối thủ."
Tiêu Dạ chỉ khẽ cười, không phủ nhận cũng không thừa nhận.
Thẩm Chi Ca bình tĩnh đứng dậy hành lễ.
Nhưng khi chuẩn bị rời đi, nàng bỗng nghe Tiêu Dạ nhỏ giọng, chỉ đủ để một mình nàng nghe thấy.
"Cây trâm."
"Đã xử lý rồi."
Bước chân Thẩm Chi Ca khựng lại trong thoáng chốc.
Nàng không quay đầu.
Chỉ khẽ đáp.
"Đa tạ."
Đây là lần đầu tiên kể từ khi trọng sinh, nàng nói lời cảm ơn với hắn.
Tiêu Dạ nhìn theo bóng lưng nàng, khóe môi khẽ cong lên.
Ít nhất...
Bức tường phòng bị trong lòng nàng, cuối cùng cũng đã xuất hiện một vết nứt đầu tiên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)