Sau cơn mưa, kinh thành như được gột rửa sạch sẽ. Mái ngói còn đọng nước, những cành hải đường trong Thẩm phủ cũng bắt đầu trổ nụ.
Vụ mất năm vạn lượng bạc tạm thời lắng xuống vì Đại Lý Tự đã tiếp nhận điều tra, trong phủ không còn ai dám nhắc đến trước mặt Thẩm Tĩnh Viễn.
Chỉ có Thẩm Chi Ca biết, sự yên tĩnh này chỉ là lớp vỏ bên ngoài. Những người muốn ra tay sẽ không dừng lại chỉ vì một vụ án.
Sáng hôm sau, Lâm Uyển Thanh cho người gọi nàng đến chính viện.
Vừa bước vào, Thẩm Chi Ca đã nhìn thấy trên bàn đặt một tấm thiệp mời màu đỏ thẫm, viền vàng tinh xảo.
Lâm Uyển Thanh mỉm cười: "Chi Ca, đây là thiệp của Trưởng công chúa.
Ba ngày nữa phủ Trưởng công chúa mở yến tiệc đầu xuân, mời các tiểu thư khuê các trong kinh thành đến thưởng hoa. Phụ thân con đã nhận lời rồi."
Thẩm Chi Ca hơi khựng lại.
Yến tiệc đầu xuân.
Nàng nhớ rất rõ.
Kiếp trước, chính tại bữa tiệc này, nàng lần đầu gặp Thái tử Tiêu Cảnh Thừa.
Khi ấy, một vị tiểu thư vô tình rơi xuống hồ, nàng không chút do dự nhảy xuống cứu người.
Thái tử tận mắt chứng kiến, hết lời khen ngợi trước mặt mọi người. Chỉ một lần nổi danh ấy đã khiến nàng trở thành vị hôn thê được Hoàng hậu để mắt đến.
Nghĩ đến đây, khóe môi nàng hiện lên một nụ cười lạnh.
Nếu số phận đã cho nàng cơ hội làm lại, vậy con đường cũ... nàng sẽ không bước nữa.
Lâm Uyển Thanh thấy con gái thất thần liền dịu dàng hỏi: "Không muốn đi sao?"
Thẩm Chi Ca lắc đầu. "Không, nữ nhi chỉ đang nghĩ nên chuẩn bị lễ phục nào."
Lâm Uyển Thanh cười hiền: "Con cũng đến tuổi rồi, những dịp thế này nên ra ngoài nhiều hơn.
Trong kinh có không ít công tử tài giỏi." Thẩm Chi Ca cúi đầu uống trà để che đi ánh mắt.
Nếu mẫu thân biết người mà bà nhắc đến sau này chính là kẻ hủy diệt cả Thẩm gia, e rằng bà sẽ không bao giờ nói những lời ấy.
Buổi chiều, Xuân Đào cùng mấy nha hoàn mang hơn mười bộ y phục đến cho nàng lựa chọn.
Người thì bảo màu đỏ sẽ nổi bật, người lại nói màu xanh ngọc thanh nhã hơn.
Thẩm Chi Ca chỉ lặng lẽ nhìn rồi chọn một bộ váy màu trắng ngà thêu cành lan bằng chỉ bạc, kiểu dáng đơn giản đến mức khiến Xuân Đào tròn mắt. "Tiểu thư, yến tiệc lớn như vậy mà mặc giản dị quá có bị người ta chê cười không?"
Nàng khẽ cười. "Người muốn nổi bật sẽ tìm cách khiến ai cũng nhìn mình. Người thật sự thông minh sẽ khiến người khác nhớ đến mình mà không cần cố gắng."
Đúng lúc ấy, một hạ nhân vào báo Nhị lão gia đến thăm.
Thẩm Hoằng bước vào sân với vẻ mặt hiền hòa như mọi khi. Sau mấy ngày xảy ra chuyện kho bạc, hắn vẫn giữ được phong thái điềm tĩnh, giống như bản thân hoàn toàn vô can. Hắn cười nhìn Thẩm Chi Ca: "Nghe nói cháu cũng sẽ dự yến tiệc của Trưởng công chúa?" Thẩm Chi Ca lễ phép đáp: "Vâng." "Tốt lắm. Trưởng công chúa rất yêu thích những người trẻ có tài. Nếu có cơ hội, nhớ biểu hiện thật tốt, đừng để mất mặt Thẩm phủ."
Thẩm Chi Ca khẽ gật đầu, nhưng trong lòng lại dâng lên cảnh giác.
Nhị thúc rất ít khi quan tâm đến nàng.
Hôm nay đột nhiên đến chỉ để nói vài câu xã giao?
Không thể đơn giản như vậy.
Quả nhiên, trước khi rời đi, Thẩm Hoằng vô tình đặt lên bàn một hộp gấm nhỏ. "Đây là cây trâm ngọc ta tình cờ mua được. Hợp với tuổi của cháu, xem như quà gặp mặt."
Sau khi hắn đi, Xuân Đào vui vẻ mở hộp.
Bên trong là một cây trâm bạch ngọc chế tác cực kỳ tinh xảo, đầu trâm khắc hình phượng hoàng dang cánh.
Xuân Đào xuýt xoa: "Đẹp quá!"
Nhưng Thẩm Chi Ca không hề động đến.
Nàng cầm cây trâm lên, đưa sát dưới ánh nắng rồi xoay nhẹ.
Một mùi hương rất nhạt thoảng qua.
Đó không phải hương của ngọc.
Mà là hương của Mộng Lan.
Một loại hương liệu rất hiếm, nếu đốt riêng sẽ vô hại, nhưng khi kết hợp với hương trong đại điện của phủ Trưởng công chúa sẽ khiến người dùng chóng mặt, tinh thần mê man trong thời gian ngắn.
Kiếp trước...
Nàng từng ngửi thấy mùi hương này.
Chỉ là khi đó nàng không hề để ý.
Thẩm Chi Ca chậm rãi đặt cây trâm xuống, ánh mắt dần lạnh đi.
Xem ra...
Có người đã chuẩn bị sẵn một màn kịch cho yến tiệc đầu xuân.
Và nàng...
Chính là nhân vật chính được chọn.
Đúng lúc ấy, một cánh chim bồ câu trắng đáp xuống bậu cửa sổ. Trên chân chim buộc một mảnh giấy rất nhỏ.
Xuân Đào ngạc nhiên: "Tiểu thư, hình như là thư."
Thẩm Chi Ca tháo mảnh giấy ra.
Bên trên chỉ có đúng một hàng chữ với nét bút mạnh mẽ, phóng khoáng.
Hình chim ưng.
Thẩm Chi Ca khẽ mỉm cười.
Trong cả kinh thành này...
Ngoài người họ Tiêu kia.
Có lẽ sẽ không còn ai quan tâm nàng đeo một cây trâm gì nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)