"Lời này của cô là có ý gì? Đáng đời con gái tôi phải nằm trong bệnh viện đúng không? Cô, loại người như cô tự nhìn lại mình xem có chút nào được gọi là đồng tình với nạn nhân hay không? Cảnh sát Hoàng, đây chính là tố chất đạo đức của mấy người đúng hả? Tôi muốn gặp lãnh đạo của các người."
Dương Ngọc Trân vừa nghe nữ cảnh sát này nói như vậy, sắc mặt lập tức thay đổi, tức giận trợn trừng mắt lên nhìn Tôn Tố.
"Ai da, Ngô phu nhân, cấp dưới của tôi nói chuyện không suy nghĩ, bà cần gì phải phân cao thấp với một cảnh sát nhỏ như cô ấy làm gì, miễn cho tự hạ thấp thân phận của mình." Cảnh sát Hoàng vội vàng cười cười, chạy ra giảng hoà.
"Anh bớt qua loa lấy lệ với tôi đi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)