"Giỏi lắm, nhỏ kia, có phải mày không muốn sống nữa hay không, dám bắt nạt chị em của tao?" Hình như người đứng trước là chị đại vừa tiến lên liền đẩy Trì Thư Nhan một cái, miệng nhai kẹo cao su, cười ác liệt.
Trì Thư Nhan bị đẩy lùi ra sau vài bước, không phản kháng gì.
Tiêu Nhạc Dung còn tưởng Trì Thư Nhan bị dọa sợ, vô cùng phách lối giơ tay lên muốn đánh.
"Chờ một chút, nơi này chỗ nào cũng có camera, đổi chỗ khác, cho cậu đánh." Vẻ mặt Ngô Văn Vân âm u lạnh lẽo nhìn về phía Trì Thư Nhan, giữ chặt Tiêu Nhạc Dung nói.
Rõ ràng chuyện buổi sáng nay đã làm cô ta hơi cảnh giác.
Hiện tại học sinh trong trường đã ra về gần hết, trên hành lang chỉ có vài người dừng lại nhìn thoáng qua một đám nữ sinh giống như dân anh chị vô cùng hung hăng lại mang theo dao nữa, liền yên lặng coi như không nhìn thấy gì đi khỏi đây.
Cho đến khi nhóm người này lôi Trì Thư Nhan vào nhà vệ sinh.
Hai nữ sinh cao lớn hơn Trì Thư Nhan túm mạnh cổ tay cô bẻ ra sau lưng.
Còn chị đại kia thì chơi đùa con dao trong tay, thân dao sáng bóng phản xạ trong mắt Trì Thư Nhan, cô ta vừa chậm rãi đi tới vừa nói: "Trì cái gì Nhan, mày thật đúng là to gan, mày là ai mà ngay cả chị em của tao cũng dám động đến? Hôm nay chị đây dạy cho mày đạo lý làm người."
Cô ta thấy Trì Thư Nhan không nói lời nào, hơi cau mày, tức giận hét lên một tiếng, liền cầm dao muốn rạch lên mặt cô.
"Chị Tuệ, chị tránh ra trước đã." Ngô Văn Vân cầm một chậu nước bẩn lớn tới, hướng về phía Trương Ngọc Tuệ hô một tiếng.
"Hừm? Cậu lấy nước này ở đâu ra? Sao mà thúi như vậy?"
Tiêu Nhạc Dung bịt mũi, liếc mắt một cái, nhìn thấy chậu nước kia vừa vàng vừa đen, đục ngầu vô vô cùng: "Cậu vừa đổ phân vào trong đấy à? Ai da, buồn nôn quá đi."
Cô ta liền đi qua một bên ngay.
Những nữ sinh khác cũng nhao nhao tránh ra nhường một khoảng trống vừa bịt mũi, oán giận nói: "Mẹ nó thật thúi, thúi chết đi được, Ngô Văn Vân cậu muốn làm cái gì vậy?"
Dù Ngô Văn Vân có đeo khẩu trang nhưng cô ta cũng cảm thấy vô cùng ghê tởm, chậu nước này là phân và nước tiểu, còn có giấy lau trong nhà vệ sinh và băng vệ sinh chứa máu kinh nguyệt, lại trộn với nước lau nhà vệ sinh.
Lúc này ánh mắt cô ta như rắn độc, âm u lại độc ác, làm động tác muốn hắt lên.
"A, chờ một chút, chờ một chút." Hai nữ sinh cao lớn nắm chặt cánh tay của Trì Thư Nhan vừa nghe thấy trong chậu là những thứ lộn xộn này, lại thấy Ngô Văn Vân muốn hắt qua, thì vô cùng hoảng sợ, vội vàng nhảy sang một bên.
Trì Thư Nhan cũng vô cùng linh hoạt tránh đi, một chậu nước đầy thứ đồ hỗn hợp này toàn bộ đều hắt vào khoảng không.
"Mẹ nhà nó, Ngô Văn Vân, mày hắt thật à!?" Hai nữ sinh vừa mới buông tay Trì Thư Nhan ra chửi rủa.
‘Tạch’ một tiếng, bóng đèn trong nhà vệ sinh nổ tung, nơi đây chìm vào bóng tối. Sắc trời bên ngoài càng tối, ánh sáng mờ xuyên qua cửa sổ làm cho không gian càng u ám, khiến tất tất cae nữ sinh giật mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
