Mà trong số các anh em thì người có tiền đồ nhất chính là Trì Lăng Diễm luôn đứng mũi chịu sào.
Hiện tại cô mới hiểu, thủ phạm gây ra chuyện đó mới chính là bà nội, nếu như không phải bà ấy trọng nam khinh nữ.
Luôn miệng chê mẹ cô không sinh được con trai, ghét bỏ mẹ cô không đi làm kiếm ra tiền, chắc chắn ba và mẹ cô sẽ không biến thành tình huống như bây giờ.
Trì Lăng Diễm ở nhà với Trì Thư Nhan mấy ngày, nhìn sắc mặt cô tốt hơn rất nhiều mới yên tâm không ít.
Ngoài ra, ông còn phát hiện khả năng tự chăm sóc bản thân của con gái vô cùng tốt, việc nhà và nấu cơm cũng đều là sở trường của cô.
Đương nhiên là ngay từ đầu, ông không nỡ để cho con gái phải làm những công việc nặng nhọc, chỉ là về phương diện nấu ăn ông cũng không giỏi cho lắm, chỉ biết nấu mì.
Song phải ăn mì liên tiếp mấy ngày, chính ông cũng phải sợ hãi.
Nhưng điều quan trọng nhất vẫn là sợ con gái ăn như vậy thì không đủ dinh dưỡng, cho nên vẫn luôn cân nhắc tìm một bảo mẫu có thể nấu cơm và làm việc nhà.
Bất quá chuyện này rất nhanh đã vấp phải sự phản đối của Trì Thư Nhan.
Cô nói không thích trong nhà có người ngoài khiến Trì Lăng Diễm cũng có chút không biết làm thế nào.
Nhưng so với cô con gái trước kia luôn trầm lặng, có chút xa cách thì ông vẫn thích dáng vẻ hoạt bát hiện tại của con gái hơn, nhìn cô lúc nào cũng dồi dào sức sống.
Cho đến khi Trì Thư Nhan tự tay làm một bàn đồ ăn đầy đủ sắc hương vị, thì Trì Lăng Diễm mới thật sự sốc đến mức cằm cũng rớt xuống.
Không kịp hỏi con gái học nấu ăn khi nào, ông chỉ chú ý tới bàn đồ ăn thơm phức trước mắt đang vô cùng hấp dẫn mời ông tới xơi.
Mấy ngày phải ăn mì đến mức sắp nôn, giờ gặp mâm thức ăn nóng hổi khiến một đại nam nhân như ông trực tiếp ăn hết bốn chén cơm đầy cộng thêm một bàn thức ăn lớn.
Nhất là món thịt kho tàu mùi thơm béo ngậy mà không ngấy, cơ hồ khiến cho ông ngay cả đĩa cũng vét sạch sẽ.
So với đầu bếp khách sạn làm còn ngon hơn.
Từ đó, công việc nấu ăn được giao cho Trì Thư Nhan, Trì Lăng Diễm thấy Trì Thư Nhan nấu ăn ra hình ra dạng, cũng yên tâm hơn nhiều.
Nhưng, cuộc sống an nhàn của Trì Lăng Diễm trôi qua không được mấy ngày, một cuộc điện thoại của cấp trên đột nhiên tới, yêu cầu ông ra ngoài đi làm nhiệm vụ khẩn cấp.
Ông không thể làm gì khác ngoài kết thúc kỳ nghỉ phép sớm. Ông vò đầu bứt tóc, lo lắng không biết giải thích sao với con gái.
Ngược lại, là Trì Thư Nhan mở lời nói với ông trước:
"Ba, nếu ba có việc thì ba cứ đi đi, con có thể tự mình chăm sóc bản thân thật tốt."
Trì Lăng Diễm thấy Trì Thư Nhan hiểu chuyện như vậy, trong lòng lại càng thêm áy náy, đôi mắt đen nhánh tỉ mỉ quan sát khuôn mặt của con gái, nhìn cô vẫn luôn mỉm cười nhẹ nhàng, không có một tia ủy khuất nào mới thở phào nhẹ nhõm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


