Mấy năm qua Trì Lăng Diễm không ở đây, bọn họ đã không hề quân tâm gì mà ức hiếp con gái bảo bối của ông.
Tính cách Thư Nhan lại đơn thuần và hiểu chuyện, phải chịu bao nhiêu uất ức mà tới mức bật khóc như vậy, ông không dám nghĩ đến, vừa nghĩ đến thì ông liền con mẹ nó muốn cầm dao giết người.
Suy nghĩ sâu xa hơn thì mấy năm nay tiền lương và phụ cấp ông gửi về cũng không ít, dư sức nuôi sống cả một đại gia đình.
Ông biết tất cả mọi người đều có tâm tư riêng, và cũng không muốn so đo chuyện chị ba lấy tiền đó để trợ giúp cho gia đình mình.
Cũng vì nghĩ chị ba phải ra chia ra một phần tâm tư để chăm sóc con gái mình nhiều năm như vậy, nên đối với tiền lương và phụ cấp đã đi đâu, thật sự ông ấy cũng không quá để ý.
Mà bây giờ Trì Lăng Diễm mới mới biết nên cố ý kĩ nhìn Trì Thư Nhan.
Trí nhớ của ông cũng không kém, nhìn sơ qua liền biết quần áo trên người con gái đang mặc là bộ đồ mấy năm trước ông đã nhìn thấy, mà ba anh em Cao Viễn Dương thì sao.
Trì Lăng Diễm cầm lấy bát canh suông trong tay Trì Thư Nhan ném mạnh xuống đất.
Bát bị ném đi phát ra âm thành trầm đục khi bị ném xuống thảm trên mặt đất, cũng mặc kệ tấm thảm bừa bộn, ông nắm tay Trì Thư Nhan nói: "Nhan Nhan, chúng ta về nhà thôi."
Trì Thư Nhan nhìn về phía Trì Lăng Diễm lộ ra ý cười nhợt nhạt, trong mắt hiện lên hơi nước, làm cho người ta nhìn vào cũng cảm thấy vô cùng đau lòng: "Nhan Nhan không muốn ăn đồ chay nữa đâu."
Trì Lăng Diễm đau lòng nhìn, vội vàng nói: "Nhan Nhan nhà chúng ta phải được ăn những món ngon nhất."
Trì Quế Hoa nhìn những hành động, vẻ mặt ngơ ngác, không thể tin nhìn dáng vẻ muốn rời đi của hai người, đây là muốn đi ăn một mình sao?
Bà ta tham lam nhìn một túi hoa quả to kia, cả túi này ít nhất cũng phải hơn hai trăm tệ. Mà anh đào lại vô cùng đắt tiền nữa chứ.
"Em tư, em đi vội như vậy làm gì? Không phải em còn chưa ăn cơm sao? Mau ngồi xuống đi, chị hâm nóng đồ ăn lại cho em."
Trì Quế Hoa không muốn túi hoa quả đắt tiền cứ như vậy không còn.
Bà ta trưng ra vẻ mặt tươi cười vội vàng đi ra khỏi bàn, đến gần Trì Lăng Diễm và rất thuận tay muốn cầm cái túi trong tay ông. Bà ta vui vẻ nói:
"Đi đi lại lại như vậy, thân thể của Nhan Nhan sẽ không chịu nổi đâu, em cứ đặt mấy thứ này ở trong tủ lạnh trước đi kẻo lại bị hỏng."
"Không cần chị ba quan tâm, bị hỏng cũng còn tốt hơn là vào trong bụng của ai đó." Trì Lăng Diễm trào phúng một câu.
Sắc mặt Trì Quế Hoa liền cứng đờ, đang muốn nói lại thì thấy đôi mắt sắc bén có tính uy hiếp kia của Trì Lăng Diễm, bà ta bị dọa đến níu lưỡi.
Khi thấy hai người sắp rời đi, Cao Viễn Tân vẫn luôn ở một bên liền không chịu đựng nữa, vô cung quen thuộc mà đặt mông ngồi trên đất gào khóc lăn lộn, há miệng khóc lớn: "Mẹ, con muốn ăn anh đào, con muốn ăn anh đào."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


