Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh: Tôi Trở Thành Thiên Sư Bắt Quỷ Chương 12

Cài Đặt

Chương 12

"Đúng vậy, Nhan Nhan, cháu không nên suy nghĩ nhiều, cô vẫn luôn coi cháu là con gái ruột của cô." Đáy mắt Trì Quế Hoa hiện lên vài tia đắc ý, trên mặt lại là một bộ dáng tận tình khuyên bảo.

Bà ta cũng không muốn để cho con nhỏ này chiếm ánh đèn sân khấu thu hút sự chú ý của người khác, hơn nữa cho dù là nó thật sự đi tố cáo với em tư.

Bà ta cũng không sợ, chỉ nói miệng không có bằng chứng, đến lúc đó bà ta chỉ cần giả bộ chịu oan ức không nói lời nào là được.

Em tư sẽ chỉ nghĩ Trì Thư Nhan không hài lòng với lời dạy nghiêm khắc của bà ta nên cố ý nói như vậy.

"Mày làm gì vậy?" Trì Quế Hoa bất mãn nói.

"Ba." Trì Thư Nhan mở cửa, nhìn thấy người tới, vành mắt liền đỏ lên. Trong đôi mắt hạnh xinh đẹp tràn đầy nước mắt.

Một tiếng gọi này của Trì Thư Nhan khiến cho tất cả người trên bàn kinh hãi, Cao Hàn đang uống canh thiếu chút nữa bị sặc canh.

Trì Quế Hoa đang ăn miệng đầy dầu mỡ, cũng thiếu chút nữa từ trên ghế ngã xuống.

Cao Linh Tuyết cũng hoảng sợ buông bát đũa xuống, chỉ có Cao Viễn Dương cùng Cao Viễn Tân hai người vẫn cầm chén ăn vui vẻ như cũ, không hiểu chuyện gì xảy ra có chút bối rối nhìn về phía cửa.

Trì Lăng Diễm ra ngoài giải quyết hết những việc còn lại nhưng trong lòng vẫn luôn nhớ tới con gái.

Vừa nghĩ đến bộ dạng Thư Nhan ở bệnh viện ỷ lại vào ông, còn có ánh mắt quyến luyến khi ông rời đi, ông là một người đàn ông cao lớn thô kệch quả thực đã vô cùng mềm lòng.

Trì Lăng Diễm không quan tâm sắc trời đã tối, không tiện đi qua nhà người khác. Cho nên ông ấy liền cầm theo một túi anh đào lớn và các loại hoa quả khác đến nhà chị ba.

Đang muốn gõ cửa thì như có máy cảm biến, cửa đã tự dộng mở ra rồi.

Nụ cười vui vẻ trên mặt Trì Lăng Diễm biến mất khi nhìn thấy trong tay con gái thân yêu của mình là một bát nước canh trong đến nỗi có thể nhìn thấy rõ cả đáy bát, còn có đôi mắt phiếm hồng của cô.

Cửa chính rất gần phòng ăn nên đôi chân dài của ông nhanh chóng bước tới bàn ăn, ánh mắt sắc bén như chim ưng nhìn thoáng bàn ăn, liền thu tất cả tình trạng vào đáy mắt.

Ông nhìn thấy con ba ba buổi chiều mình mua để hầm canh bồi bổ thân thể cho Thư Nhan, bây giờ đang được chất đầy trong bát của Cao Viễn Dương và Cao Viễn Tân.

Mà trong bát của chị ba và anh rể cũng đầy những miếng thịt lớn, ngay cả trong bát của Cao Linh Tuyết cũng có một hai miếng thịt, người một nhà này ăn đến nhiều nỗi miệng đầy dầu mỡ.

Còn ở vị trí mà Thư Nhan ngồi thì đến cả một món mặn cũng không có, trước mặt cô chỉ có hai đĩa thức ăn chay và không có chút dầu mỡ.

Trì Lăng Diễm cắn chặt răng, thì ra chị ba và anh rể của ông đã thay ông ấy chăm sóc con gái mình là như thế này đây.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc