Dù Tào Tư Thanh có táo bạo đến đâu thì vẫn hiểu được bầu không khí. Thiệt cho cô ấy trước kia còn có ấn tượng không tệ với Thẩm Loan, cảm thấy anh ta là người có tố chất tổng hợp cao nhất lớp, không ngờ lại câu Hứa Thanh Lăng như vậy. Không thích thì không thể nói rõ ra hả, học người ta chơi trò mập mờ, không từ chối, không chủ động, không chịu trách nhiệm, cặn bã!
Nhân tiện, chẳng phải Uyển Nguyệt và Hứa Thanh Lăng là bạn thân ư? Đừng nói là cô ta muốn cướp người yêu của bạn thân đấy nhé? Đám con gái trao đổi ánh mắt với nhau rồi chuyển sự chú ý về phía Hứa Thanh Lăng, thấy cô còn đang... vùi đầu ăn cơm!
Đã lâu lắm rồi mới vận động nhiều như vậy, Hứa Thanh Lăng cảm nhận được cơn đói rõ rệt. Nếu là trước kia, thấy các cô gái khác đều đặt đũa xuống, chắc chắn cô sẽ không ăn nữa, sợ mình sẽ thành trò cười của đám con trai. Bây giờ thì cô không quan tâm nhiều đến chuyện đó, cơn đói kéo dài khiến cô cảm nhận được sức sống trong cơ thể trẻ trung của mình, ngồi đó tập trung ăn tối, không để ý đến những gì họ nói.
"Áo tắm cũng không phải chuyện gì to tát. Bọn mình cũng không mang quần bơi mà, lát nữa đi mua là được. Ở đây nhà nào cũng kinh doanh suối nước nóng, đồ bơi được bán khắp nơi nên giá cả cũng không đắt."
Bố mẹ Lý Chính Kỳ mua một căn biệt thự ở gần đây nên cậu ta rất quen thuộc với nơi này: "Hiện tại đang là mùa ế, mỗi người ngâm suối chỉ tốn hai mươi tệ, muốn đi thì đi cùng nhau, càng đông càng vui."
Triệu Tử Bối thấy bạn trai muốn đi đương nhiên không chịu lạc đàn, sau khi hỏi và thấy mấy cô gái đều không muốn đi thì khuôn mặt nhỏ tràn đầy thất vọng: "Các cậu đều không đi, vậy mình ngâm bể tắm một mình à?"
Cuối cùng Thân Thuấn cũng nhếch miệng cười, bả vai rung rung: "Nếu cậu bằng lòng thì có thể ngâm cùng Lý Chính Kỳ ở một phòng riêng, chúng tôi sẽ coi như không nhìn thấy."
Triệu Tử Bối đỏ bừng mặt, tát cậu ta: "Cậu cút đi!"
Hứa Thanh Lăng đã ăn xong, rút khăn giấy lau miệng. Cô có cảm giác nội y của mình đã ướt đẫm mồ hôi, bây giờ chỉ muốn tìm một nơi để tắm vòi sen.
Nghĩ vậy, cô quay sang nói với Triệu Tử Bối: "Lát nữa tôi đi với cậu, đúng lúc tìm chỗ tắm rửa luôn."
Có lẽ giọng cô quá điềm tĩnh nên việc tắm suối nước nóng đã mất đi sắc thái mập mờ qua cách nói của cô, trở nên bình thường giống như ăn cơm uống nước.
Thường ngày cô ta nói gì, Hứa Thanh Lăng cũng hùa theo, nghe theo cô ta. Đây là lần đầu tiên Uyển Nguyệt cảm thấy ý kiến của mình bị xem nhẹ. Cảm giác này rất khó chịu, thậm chí sự vui sướng vì được Thẩm Loan bày tỏ cũng giảm đi nhiều.
Lý Chính Kỳ đã tìm thấy khách sạn mà cậu ta và bố mẹ từng đến trước đây, nơi đó có thể ngâm suối và hát karaoke.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
