Có lẽ là lòng hận thù tích tụ đã lấn át tất cả, cuối cùng Hứa Thanh Lăng cũng kéo được cả mình và Thẩm An Ngô ra khỏi hố.
Cô kéo anh đến chỗ đống đất mà mình vừa trốn. Mặt mũi Thẩm An Ngô bê bết máu và đất, hầu như đều là máu của cô. Ngón tay cô bị rách da hết, máu chảy ra giờ đã khô lại, cúc áo sơ mi của anh cũng bị cô giật đứt mất mấy cái.
Người đàn ông trước mặt lem luốc thảm hại đến mức chẳng còn vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn trong ấn tượng thường ngày.
Cô cúi người, mò tay vào túi áo trước ngực anh. Cô nhớ anh đã từng nói với cô, một bộ vest nam có đến hơn chục cái túi, mỗi túi đều có công dụng riêng biệt.
May mà anh chỉ mặc áo sơ mi và quần tây, không có túi áo trước ngực, cả túi quần trước sau cũng vậy.
Hứa Thanh Lăng lục tung toàn thân anh, chẳng tìm thấy một mảnh giấy nào, xem ra đã bị những người kia lấy sạch rồi.
Cô lấy trong túi ra số tiền mà chú vừa đưa cho, cắn môi nhét một trăm tệ vào tay anh: "Cháu chỉ còn hơn một trăm tệ thôi, đưa chú một trăm này. Nếu chú tỉnh lại thì tự bắt xe về nhé. Lát nữa cháu ra ngoài kia tìm bốt điện thoại gọi người giúp chú. Chú không cần cảm ơn cháu, cháu không đến cứu chú, cháu đến để cứu chính mình..."
Đôi giày thể thao dưới chân không biết đã rơi mất một chiếc từ lúc nào, chiếc còn lại thì phần đế bị nứt làm đôi, không thể đi được nữa.
Hứa Thanh Lăng dứt khoát ném luôn đôi giày đi. Lúc này, người cô rã rời mệt mỏi nhưng tinh thần lại vô cùng sảng khoái.
Cơn mưa đã tạnh, làn gió đêm hè phả vào người, mang theo chút se se lạnh.
Thẩm An Ngô từ từ mở mắt, nhìn cô gái nhỏ chân trần bước từng bước rời đi. Gió thổi tung mái tóc và vạt áo, bóng dáng ấy vừa mảnh mai vừa gầy guộc.
Vừa rồi khi được cô ôm vào lòng, anh đã cảm nhận được sức mạnh tiềm ẩn trong cơ thể nhỏ bé ấy.
Là ảo giác ư?
Hình như anh nghe thấy cô gọi tên mình, vừa khóc vừa lẩm bẩm, khiến anh có cảm giác mờ mịt như vừa trải qua một cơn ác mộng… Dường như cô gái nhỏ ấy rất thân quen với anh.
Nhưng sống mũi cao và chiếc cằm thon gọn lướt qua trong màn đêm lại khiến anh vô cùng bối rối.
Anh chưa từng gặp cô.
Hứa Thanh Lăng nói được làm được, cô tìm một bốt điện thoại báo công an cho Thẩm An Ngô, sau đó bắt xe về nhà.
May mà trời đã tối, cô lại cố tình đứng chỗ khuất nên tài xế taxi không để ý thấy người cô toàn là bùn đất, nếu không chắc chắn sẽ không cho cô lên xe.
Một đêm hỗn loạn cuối cùng cũng qua đi, cảm giác mệt mỏi ập đến sau khi adrenalin rút xuống, Hứa Thanh Lăng cảm thấy chân mình nhũn ra, bước đi cứ lâng lâng như đi trên mây.
Cô đi từ cửa sau lên tầng 2, cả nhà cô thường sống ở tầng này. Buổi tối, Ngô Quế Phân thường ngủ trên chiếc giường xếp ở khu vực quầy lễ tân nhà nghỉ ở tầng trên, còn Hứa Tuấn Văn thì cứ hễ nghỉ hè là chẳng thấy tăm hơi, giờ này chắc vẫn đang ở ngoài chơi game với bạn bè.
Về đến nhà, những ngón tay vẫn còn đau nhức, cô tìm đồ băng bó lại, cũng không gội đầu được, chỉ tắm qua loa rồi ném bộ quần áo dính đầy bùn đất vào máy giặt, sau khi làm xong mọi việc thì đã năm giờ sáng.
Từ khi chị gái đỗ đại học Bắc Kinh rồi đi học xa nhà, căn phòng vốn của hai chị em giờ chỉ còn mình Hứa Thanh Lăng ở. Ngô Quế Phân bèn chất hết đồ linh tinh vào đấy, kê một dãy kệ sắt dọc bức tường, bày la liệt phích nước, chậu rửa mặt, khăn mặt, giấy vệ sinh đủ màu sắc sặc sỡ, toàn là hàng bán ở siêu thị dưới nhà. Thậm chí phòng cô còn không có giường, chỉ có một tấm nệm trải dưới đất.
Mùi ẩm mốc trộn lẫn với đủ thứ mùi kỳ lạ xộc thẳng vào mũi, ngay khi cơ thể vừa chạm vào tấm nệm, Hứa Thanh Lăng đã mất đi ý thức, đây là giấc ngủ ngon và sâu nhất mà cô từng có.
Cuối cùng cô cũng có thể ngủ trên giường rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









