Thời Thính vừa chạm phải ánh mắt của anh, đồng tử lập tức trào dâng sự ngưỡng mộ, sùng bái, và cả cảm giác chỉ dám ngắm nhìn từ xa, không dám đến gần. Như thể muốn nói với cả thế giới rằng tôi cả sự tự ti nhạy cảm khi biết rằng mình không xứng đáng đến gần anh. Sau đó, cô vô cùng tự nhiên lùi lại mấy bước.
Trợ lý Thẩm hiểu ra thần sắc của cô, trong lòng vô cùng thương xót!
Thời Thính nghĩ thầm, cô không muốn nhúng tay vào đống rắc rối này!
Tuy rằng Thời Tinh Tinh cố ý kích cô, muốn Tiểu Á Ngốc như cô tiến vào tầm mắt công chúng, nhưng cô không thể chủ động đi chịu tội thay. Trùm đứng sau sẽ còn ra tay rất nhiều lần, lần họp hội đồng quản trị này có lẽ cô lại chạm vào cái gì, sờ vào cái gì, cuối cùng khi tính toán chung lại biến thành lỗi của cô.
Chỉ cần cô còn câm một ngày, cô sẽ còn là pháo hôi dự bị một ngày! Dù sao thì không ai gần tổng tài hơn cô, mà càng không thể tự bào chữa cho mình như một con pháo hôi có sẵn.
——「Tự đi đi! Xe chở phân! Ăn nhiều độc vào」
Bốp, [10000/100000000]
Kỳ Xán giận dữ quay đầu đi.
Không có thông tin của cô, thì bao nhiêu năm qua anh đã né tránh được bao nhiêu mũi tên và cạm bẫy rồi!
Đợi xử lý xong chuyện lớn này sẽ đến xử lý cô.
Kỳ Xán mặt không biểu cảm quay đầu đi, sải bước đi ra ngoài.
Còn việc cô bị giới hào môn chế nhạo, thì liên quan gì đến anh?
Kỳ Xán nghĩ như vậy, lên xe.
Chiếc xe sang chống đạn cấp E thẳng tiến đến tòa nhà trụ sở tập đoàn.
Tuy nhiên, xe vừa chạy được một dặm, biểu cảm của Kỳ Xán bắt đầu ngưng đọng.
Vì sao.
Anh vẫn.
Có thể nghe thấy?
——「Ê, đủ số rồi, sao không có biến đổi gì khác? Ê?」
——「Thôi thôi được rồi, dù sao thì không bị dính líu cũng không liên quan đến tôi! Người ta bảo biết đủ thì mới thấy vui mà!」
Xe vút chạy qua hai cây số, năm cây số, âm lượng trong đầu Kỳ Xán vẫn không hề thay đổi, như thể tiếng nói ấy vẫn văng vẳng bên tai anh.
Kỳ Xán cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào nóc xe chống đạn cấp E.
Xe của anh đạn bắn không thủng, có thể nói là vô cùng kiên cố.
Tuy nhiên, âm thanh này lại có thể len lỏi vào mọi ngóc ngách.
Trái tim Kỳ đại thiếu gia, cuối cùng cũng chìm xuống.
Một ý nghĩ hiện lên trong đầu.
Nếu Thời Thính không có mặt, não của anh vẫn có thể nghe thấy.
Vậy, đây là vấn đề của ai?
"Dừng xe."
"Quay đầu."
Kỳ Xán hoảng hốt có một loại ảo giác rằng cuộc đời của mình đã không thể quay đầu lại được nữa.
"Đi đón thiếu phu nhân." Anh cố gắng kìm nén, không để thế giới tinh thần của mình xuất hiện vết nứt.
Người lái xe bảo tiêu và trợ lý Thẩm phía trước nhìn nhau, trong mắt lại có thêm vài phần kích động——A!
Đại thiếu gia đối với thiếu phu nhân, quả nhiên vẫn là thật lòng!
...
Mười phút sau.
Thời Thính ủ rũ như đưa đám ngồi lên xe. Cô vốn còn muốn diễn một chút kích động, vui mừng và không biết làm sao, nhưng cuối cùng đành từ bỏ trước vẻ mặt nghiêm túc đến mức như muốn xuống mồ của Kỳ Xán.
Xe dừng lại trước cửa tòa nhà cao vút), huy hoàng của tập đoàn Kỳ Thị, nơi đã tụ tập một lượng lớn phóng viên và người dân đang vây xem.
Vòng ngoài cùng của đám đông, một người đàn ông đeo khẩu trang cầm thiết bị ghi âm, giống như phóng viên bình thường chờ Kỳ đại thiếu gia đến, trong túi điện thoại di động lại có mấy tin nhắn vừa gửi đi.
[Anh ta ba ngày trước đã đi bệnh viện của Bạch gia]
[Tôi sẽ quan sát chi tiết tình hình của anh ta]
[Ừm]
Xè xè——
Chiếc xe vừa dừng, bảo tiêu mở một bên cửa xe, Kỳ Xán vẻ mặt đầy thâm sâu khó lường bước ra.
Đèn flash lập tức sáng lên, những người đeo khẩu trang cũng giơ thiết bị thu âm lên chen về phía trước.
Trong quán cà phê đối diện tập đoàn, mấy người bật cười chế nhạo, quả nhiên, Kỳ đại thiếu gia không mang Thời Thính!
Bọn họ đang định chụp ảnh chia sẻ lên các nhóm lớn, không ngờ phía sau xe lại xuất hiện một bóng hình đơn bạc.
"Má ơi, Kỳ đại thiếu gia thật sự mang cô ta theo?!"
Sắc mặt Thời Tinh Tinh cứng đờ trong một khoảnh khắc, người chị gái câm của cô ta vậy mà thật sự không biết trời cao đất dày dám mò đến! Vậy thì đừng trách sự sắp xếp của cô ta!
Kỳ Xán mặt lạnh băng yêu cầu Thời Thính đứng bên cạnh mình.
Đương nhiên không phải là củng cố địa vị Thời Thính trong giới hào môn.
Anh nghĩ chỉ cần như vậy có thể kiểm soát mối nguy duy nhất bên cạnh anh.
Ai ngờ giây tiếp theo, mấy phóng viên phía trước lại đột nhiên tiến về phía Thời Thính, micro thiếu chút nữa đập vào miệng cô rồi.
"?"
"Kỳ tiểu thư!"
"Cô có suy nghĩ gì về việc liên hôn?"
"Có thể nói với chúng tôi mấy câu đơn giản không?"
Thời Thính mặt không cảm xúc hít sâu một hơi.
Thời Tinh Tinh chờ chính là chính là khoảnh khắc này, cô ta không kìm nén được sự kích động, vội bật dậy.
—— Thời Thính bây giờ nhất định trong lòng đang hoảng sợ lắm nhỉ?
Cô ta hoàn toàn không nhận ra, mà ngược lại, vẻ mặt của Kỳ đại thiếu gia bên cạnh đang trắng bệch dần đi từng chút một.
Cô ta thấy mũi của Thời Thính khẽ giật như thể trong đầu đang lướt qua năm sáu bảy tám câu gào thét hoảng loạn.
Nhưng không thể phát ra tiếng được, đúng không?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)