"Tình trạng của ngài kéo dài bao lâu rồi?"
"..."
Trong phòng khám, bác sĩ tâm thần ân cần hỏi han đại thiếu gia nhà họ Kỳ.
"Tiếng lòng mà ngài nói, cụ thể là nội dung gì?"
"Ngài nghe được tiếng lòng của ai?"
Bờ môi mỏng của Kỳ Xán hơi mở ra rồi lại khép lại.
Anh nhìn bác sĩ ghi ghi chép chép vào bệnh án, cuối cùng dần dần trở nên vô cảm.
Y học hiện đại có lẽ không cứu được anh.
Bạch Lễ Duyên biết rõ cơ chế phòng vệ tâm lý của anh rất cao, nên vô cùng chuyên nghiệp khuyên nhủ: "Không sao cả, Kỳ đại thiếu gia, chúng ta cứ làm vài kiểm tra cơ bản đơn giản trước đã!"
Sau đó Kỳ Xán nhìn anh ta kê một loạt đơn như chụp ảnh não, chụp CT đầu, bảng đánh giá sức khỏe tâm lý, bảng đánh giá sức khỏe tinh thần, thậm chí cả xét nghiệm máu tổng quát.
"..." Anh thật sự không có bệnh.
...
Bên ngoài phòng khám.
Thời Thính đang lấy ra tài liệu "đọc thầm" nội tâm phong phú của mình – đọc mọi lúc mọi nơi để tăng cường hoạt động tâm lý.
Hôm qua, Thời Thính còn chưa đọc đến đoạn tổng tài ca ca vì yêu mà biến thành người sói, không biết vì sao đã nhanh chóng chìm vào giấc ngủ ngon. Tuy rằng ngủ dậy tinh thần rất tốt, nhưng số câu chỉ tăng thêm vài trăm, hiện tại vẫn dừng lại ở con số hơn ba vạn.
Nhưng Thời Thính đại khái đếm sơ qua, một quyển tiểu thuyết tổng tài mấy trăm nghìn chữ đại khái có bốn năm vạn câu, chỉ cần đọc xong quyển này trong lòng, là có thể thuận lợi đột phá mốc mười vạn câu! (chỉ số đọc thầm).
Thế là Thời Thính ngồi trên ghế dài ngoài hành lang đọc sách một cách an nhiên tự tại.
"Cô là cái người kia đúng không?" Một giọng nói không khách khí đột nhiên vang lên.
Thời Thính ngẩng đầu, thấy một cô gái tết tóc đứng trước mặt cô, đánh giá cô từ trên xuống dưới.
Bạch Bảo Nguyên là người thông thạo các chuyện trong giới hào môn, sau tiệc đính hôn, Thời Tinh Tinh đã nói chị gái tìm về từ vùng núi của cô ta vô cùng lạnh lùng, có lẽ vì cảm thấy cả nhà đều có lỗi với cô ta nên rất thù địch với cô em gái này, ở nhà không nói với cô ta một lời nào.
Hơn nữa, tuy là từ vùng núi đến nhưng lại rất biết làm bộ làm tịch, giả vờ cao lãnh tao nhã, cho nên mới được Kỳ đại thiếu gia chọn làm đối tượng liên hôn. Từ đó càng thêm cao ngạo, không còn coi cô em gái ruột này ra gì nữa.
—【Ai có thể ngờ được cái vị tổng tài cao cao tại thượng, khuấy đảo mạch kinh tế toàn cầu, giờ phút này lại chật vật đỏ ngầu hai mắt, đè cô lên tường, "Tôi nguyện vì yêu mà biến thành người sói, tôi nguyện vì em mà phát cuồng, hủy diệt thế giới này thì có sao!"】
Bạch Bảo Nguyên: "???"
Bạch Bảo Nguyên lén ghi lại tên truyện, vừa xấu hổ nghĩ, tình hình hình như không giống như những gì Thời Tinh Tinh nói trong giới, người ta cũng đâu có ra vẻ thanh cao!
Trong lúc xấu hổ, cô ấy bắt đầu làm vài động tác tay màu mè, "Đây chính là Nguyên Bảo, hay còn gọi là Chiến Lang Trắng của cô đấy, còn vị bác sĩ bên trong là anh trai tốt của tôi. Cái gì cơ, Thời Tinh Tinh nói cô không bao giờ để ý đến người khác, là thật sao?"
Thời Thính lúc này mới hiểu ra nguyên nhân cô ấy không khách khí lúc nãy là gì, xem ra dưới nỗ lực của cô em gái ruột, hình tượng xã giao của cô ở bên ngoài không được tốt cho lắm, trách không được trong cốt truyện ban đầu tất cả mọi người đều ác ý với cô như vậy.
Nhưng đổi một cách nghĩ, theo quỹ đạo ban đầu, cô sẽ luôn giam mình trong trang viên Kỳ thị, vì tự ti nên không muốn người khác biết mình bị câm, ngay cả nhà bà ngoại nuôi nấng cô cũng không dám về, sợ bà biết mình về hào môn thì lại bị câm, sợ bà lo lắng cô sống không tốt. Cuối cùng cả đời không có bạn bè, tự kỷ cô độc, còn bị tên thần kinh trả thù đến chết!
Hiện tại Thời Thính đã có tự tin, cũng có cơ hội giao tiếp bình thường với người khác rồi.
Thế là cô vô cùng thản nhiên giơ tay, dùng ngón trỏ chỉ vào đối phương, sau đó hai tay nắm lại giơ ngón cái lên: Chào、bạn.
Bạch Bảo Nguyên đột nhiên ngây người: "Đây là thủ thế gì vậy? Ngầu quá!"
Trong giới rapper của bọn họ có đủ loại thủ thế đại diện cho hãng đĩa và bản thân, nhưng cô ấy còn chưa từng thấy thủ thế nào mới lạ như vậy!
Thời Thính cũng không ngờ người khác lại có phản ứng như vậy, cô chỉ vào mình, sau đó một tay duỗi thẳng vẫy qua vẫy lại, thu ngón trỏ về đặt ngang miệng xoay một vòng: Biểu thị mình không thể nói.
Bạch Bảo Nguyên lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ: Má ơi!
——Con mẹ nó Thời Tinh Tinh, người ta bị khiếm khuyết ngôn ngữ hả?!
Bạch Bảo Nguyên ý thức được mình đã làm một chuyện mà nửa đêm nghĩ lại cũng muốn tự tát vào mặt, vội vàng muốn vãn hồi.
"Tôi, tôi cái đó, tôi sẽ giúp cô chửi lại ngay!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
