Tiếng “pằng” vang lên một tiếng trong không trung, viên đạn đã bay và ghim chặt trên bờ ngực vững trãi của cậu thiếu niên chỉ mới 19 tuổi ấy khiến cho ai ở đó không khỏi bất ngờ. Dương Minh quỳ gục xuống ánh mắt mơ màng nhìn vào ánh mặt trời lần cuối rồi nhắm chặt mắt lại ngã xuống mặt đường, những dòng máu đỏ tươi đó dần dần thoát ra khỏi cơ thể của người thiếu niên ấy.
Tư Thành tận mắt chứng kiến cảnh đó không hỏi tức giận, lúc đó anh không nghĩ ông Chu vì lợi ích của bản thân mà sẵn sàng hi sinh tính mạng của con cái đến như vậy. Anh tính bước xuống xe để cứu Dương Minh nhưng bị đám thuộc hạ cầm lấy tay anh ngăn cản lại, anh bèn nghĩ tới Liễu Y vẫn đang đợi mình ở sân bay bèn dứt khoát đóng cửa xe lại rời đi.
Ông Chu sau khi nhìn thấy con trai mình ngã xuống ông bèn vứt khẩu súng ra xa một tiến đến ôm lấy con trai mình là gào thét.
- Dương Minh, con mau tỉnh lại cho ta. Ta không cho phép, con đừng hòng được nhắm mắt.
Lúc này Liễu Y ở sân bay ngồi đợi Tư Thành đến bỗng tim cô nhói đau liên hồi dường như linh cảm giữa hai chị em cô được liên kết với nhau nên cô mới cảm nhận được như vậy, nhìn số phút trên đồng hồ dần trôi qua và thời gian chuẩn bị cất cánh đang xát lại gần trong lòng bà lại hoảng sợ không nguôi lòng bàn tay chợt bấu chặt vào mép gỗ của ghế ngồi. Giọng nói quen thuộc ấy vang lên trong không gian gọi lớn tên của cô.
Ngay khi Liễu Y vừa ngẩng đầu lên nhìn thấy gương mặt mấy ngày nay mà cô thường hằng đêm mong nhớ, Liễu Y buông bàn tay rời khỏi tay kéo của va li mà chạm vào khuôn mặt ấy. Bàn tay của Liễu Y có chút run rẩy, cảm xúc lúc này khó nói nên lời đôi mắt và chóp mũi của cô do khóc nhiều mà trở nên ửng đỏ, những tiếng xì xụp nức nở ấy vang lên cả thân thể run cầm cập ôm lấy cơ thể vững chãi ở trước mặt mà khóc rống lên.
- Tư Thành cuối cùng anh cũng xuất hiện rồi, anh có biết em lo lắng cho anh như thế nào không?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)