Cánh cửa phòng bệnh mở ra Giai Chi nhìn vào người con gái đang nằm hôm mê chưa tỉnh lại ở trên giường sau vụ tai nạn đó, cô kéo chiếc ghế ở ngay kế bên ngồi xuống bên cạnh giường lặng lẽ quan sát Hạ Thanh.
Bây giờ nhìn Hạ Thanh đã được thay ra một bộ đồ sạch sẽ hơn ban đầu gương mặt cũng trở nên sáng sửa hơn, trong lúc ngồi đợi chờ Hạ Thanh tỉnh lại để hỏi cho ra lẽ thì cơn buồn ngủ chợt ập đến khiến cho Giai Chi mơ màng ngồi ngủ gật luôn ở đó. Mỗi lần cô ngủ quên cúi đầu xuống đều giật mình tỉnh dậy lắc đầu vài cái để tỉnh táo, thế nhưng cơn ngủ thoáng chốc lại đến khiến cho cô ngủ quên vài lần.
Gia Thiên đúng lúc này vừa xong việc liền đi đến kiểm tra tình hình hiện tại của Hạ Thanh cánh cửa mở nha anh thấy Giai Chi đang ngủ gà ngủ gật, dù Giai Chi biết bản thân đang buồn như thế nào nhưng vẫn cố thức để chờ Hạ Thanh tỉnh dậy. Gia Thiên nhìn thấy chỉ biết mỉm cười bất lực, anh sải những bước chân lớn đi về phía Giai Chi đỡ lấy cả người đang gục ngả nghiêng của cô liền buông một câu.
- Con mèo ngốc nghếch này.
Gia Thiên nhéo nhẹ chiếc mũi nhỏ nhắn ấy rồi ôm ngang người cô bế đi sang phòng ở bên cạnh, Giai Chi ở trong vòng tay anh không yên phận mà dụi đầu vào lồng ngực săn chắc anh cọ cọ vài cái để tìm vị trí thoải mái mà tựa vào, hành động đó của cô khiến cho mái tóc có chút rối và làm cho áo anh xuất hiện vài vết nhăn.
Anh đứng sững người lại ở giữa hàng lang cúi đầu xuống nhìn con mèo nhỏ không chịu an phận này bằng ánh mắt đầy cưng chiều, theo mỗi động tác của cô cơ thể anh dần sinh ra một chút phản ứng, tai anh ửng hồng trên gương mặt hiện lên vài nét ngượng ngùng anh nhanh chóng mở cánh cửa căn phòng trống ra đặt cô nằm xuống giường.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)