Hai người thở dốc ánh mắt có nhiễm một chút ướt át nơi khóe mi nhìn nhau đầy nuối tiếc, Gia Thiên duy chuyển bàn tay vuốt ve từ má và dừng lại trên cánh môi bị sưng tấy đến đỏ ửng mà miết nhẹ.
Thẩm Diêu Manh đen mặt lại khi nhìn thấy cử chỉ thân mật của Gia Thiên dành cho người con gái khác mà không phải cô, ấy vậy anh chưa nhìn kĩ người đến là ai mà đã lạnh lùng đuổi người ta đi rồi. Cô không muốn nhìn thấy cảnh khiến cho người ta đau lòng này nữa, cô liền quay người vứt tập tài liệu cho cô ý ta bên cạnh rồi rời đi.
Giai Chi nghe thấy tiếng nói ở bên ngoài truyền vào liền ngẩng mặt lên thì thấy cánh cửa đã mở tung ra từ lúc nào, có thể là do cô đã quá chìm đắm vào trong nụ hôn mà Gia Thiên mang nên không chú ý đến nó. Cô còn thấy được bóng dáng của ai đó vừa rời đi chỉ còn lại cô y tá đang đứng im bất động ở đó, cô y tá bị nhìn thấy ngại ngùng cười cho qua rồi nhanh chóng tiến đến lại gần đóng cửa lại.
Giai Chi biết được có người đang nhìn trò hề mà mình làm ra xấu hổ không thôi, khuôn mặt đỏ ửng đó cùng với từng cử chỉ của cô rơi vào tầm mắt của Gia Thiên. Cô gạt tay của Gia Thiên ra khỏi môi mình hai tay ôm lấy mặt để che đi sự ngại ngùng, cúi đầu sang một bên không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
Gia Thiên nhìn vào hành động trẻ con đó của Giai Chi mà bật cười thành tiếng, anh tháo chiếc mắt kính xuống để yên vị trong túi áo trên trán thì có vài sợi tóc rũ xuống trước mắt anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)