Giai Chi sực nhớ ra gì đó rồi nghiêng người nhìn vào phía trong.
- Đàn anh sao anh lại ở đây vậy, anh cũng tới đây tập luyện sức khỏe sao?
Cố Dư Mặc mỉm cười nhìn dáng vẻ ngây ngô này của Giai Chi lại nhớ đến chuyện năm xưa, anh từ từ tiến đến lại gần cô đưa tay đặt lên đầu cô xoa trong vô thức, cảm giác mềm mại truyền từ lòng bàn tay cô xông thẳng đến não khiến anh không có cách nào mà kiếm chế được mà vò xù mái tóc ấy lên.
- Thật ra anh ở thầy dạy ở đây, thế còn em thì sao?
Giai Chi ngạc nhiên nhìn anh chằm chằm không nghĩ là nhìn anh dáng người thư sinh như vậy mà lại là thầy dạy ở đây, cô nuốt lấy một ngụm nước bọt “ực” một tiếng trầm trồ nhìn anh.
- Em hôm nay vô tình đi ngang qua nên vào xem một chút thôi, giờ không còn sớm nữa em xin phép về trước.
- Vậy em có cần anh đưa về không, dù gì em cũng là con gái đi về một mình cũng rất nguy hiểm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)