Thấy Cố Trường An quay đầu lại, Mạnh Xuân đột nhiên mỉm cười, “Em tên là Mạnh Xuân, Xuân trong từ mầm xuân, hôm nay cảm ơn anh đã bảo vệ em, tạm biệt!”
Đôi mắt của cô gái nhỏ vừa đen vừa sáng, giọng nói lanh lảnh, rơi thẳng vào tận đáy lòng người ta.
Cố Trường An khựng lại một chút rồi mới gật đầu, giọng nói lãnh đạm đáp lại: “Tôi tên là Cố Trường An, tạm biệt đồng chí Mạnh.”
Bước chân bước ra khỏi bệnh viện của Cố doanh trưởng vốn luôn trầm ổn lạnh lùng hiếm khi có chút luống cuống, sống lưng ưỡn càng thẳng hơn, giống như cây bạch dương nhỏ mới nhú.
Mạnh Xuân nắn nắn tuýp thuốc mỡ trong tay, đưa mắt nhìn Cố Trường An đi xa, trong lòng có chút tiếc nuối, một người tốt như Cố Trường An lại hy sinh trên chiến trường, kẻ ác như Hách Hồng Mai lại sống lâu hơn bất cứ ai.
Đúng là người tốt không sống thọ, kẻ ác sống ngàn năm!
Mạnh Xuân lắc đầu, không nghĩ nữa, cô thong thả đi về, vừa đi đến đối diện bệnh viện, có không ít sạp bán bánh bao trứng gà, mọi người đều xúm lại trước một sạp hàng, cô nghe thấy giọng nói cay nghiệt của một người phụ nữ:
“Bánh bao của các người có độc! Nhìn xem con trai tôi bị trúng độc thành ra thế này rồi, đền tiền cho tôi! Nếu không tôi đập nát sạp bánh bao của bà.”
Mạnh Xuân nhìn qua khe hở của đám đông thấy một cậu bé mặt mũi tím tái, đang bóp cổ mình lăn lộn không ngừng dưới đất, gân xanh trên cổ đều nổi hết cả lên, rõ ràng là bị hóc, vô cùng khó chịu.
Đối diện chính là bệnh viện, không cần cô phải lo chuyện bao đồng, Mạnh Xuân đang định quay người rời đi, lại đột nhiên nhìn thấy một cậu thanh niên cao gầy quen mắt vội vã muốn kéo đứa bé lên, “Bệnh viện ngay ở đây, chúng ta mau đến bệnh viện, mạng người quan trọng, đừng làm lỡ thời gian.”
Mẹ đứa bé liều mạng ôm lấy cánh tay cậu thanh niên không cho nhúc nhích, cứ như không quan tâm đến con trai mình vậy, “Cậu đền tiền cho tôi trước đã! Tôi cũng không đòi nhiều chỉ ba mươi đồng, tôi tự đưa nó đi khám, nếu không chúng ta cứ giằng co ở đây, để người qua lại đều biết bánh bao nhà cậu bỏ độc, xem sau này ai còn mua bánh bao nhà cậu nữa!”
Bước chân định rời đi của Mạnh Xuân trong nháy mắt khựng lại, đây rõ ràng là đang tống tiền!
Cô quay người cứ thế chen vào trong đám đông, kiếp trước cô bị Tào Tân Dân dùng thắt lưng quật đánh giữa chốn đông người, chỉ có cậu thanh niên này đứng ra cản Tào Tân Dân lại, bây giờ cô cũng nên giúp một tay.
Mạnh Xuân chen đến bên cạnh đứa bé, nhanh chóng đỡ đứa bé đang lăn lộn vì khó chịu lên, vội vàng đặt lên đùi mình, chưa kịp hành động, trong nháy mắt bị mẹ đứa bé đẩy mạnh ra, đẩy cô lảo đảo lùi lại mấy bước suýt ngã.
“Cô từ đâu chui ra thế, mau bỏ con trai tôi xuống! Có phải muốn hại chết con trai tôi không? Con trai tôi mà có mệnh hệ gì cô cũng phải đền tiền cho tôi!”
Mạnh Xuân bị đẩy đến mức tức giận ra mặt, thẳng thừng trừng mắt nhìn bà ta gầm lên, “Tôi có cách cứu nó! Mạng người quan trọng, hay là tiền quan trọng, cứ tiếp tục thế này con trai bà mất mạng thật đấy! Cậu, giữ chặt bà ta cho tôi!”
Cậu thanh niên nhanh chóng phản ứng lại, dùng sức kéo mẹ đứa bé sang một bên, không cho bà ta phá đám.
Mạnh Xuân vội vàng kéo đứa bé sắp hôn mê lên, ôm vòng qua bụng nó, liên tục ép mạnh.
Mẹ đứa bé thấy hành động của Mạnh Xuân, lập tức không chịu buông tha gân cổ lên gào, “Giết người rồi!! Con mụ này là kẻ giết người, hại con tôi thành ra thế này thì thôi đi, còn...”
“Ngậm miệng, đừng gào nữa!” Mạnh Xuân vừa dứt lời, cậu thanh niên vội vàng nghe lời bịt miệng mẹ đứa bé lại.
Chỉ thấy đứa bé ho một trận, bất ngờ nôn ra một viên bi thủy tinh nhiều màu sắc, trong nháy mắt không còn khó chịu nữa, vậy mà còn có tâm trí ngồi xổm xuống nhặt chiếc hộp sắt vừa nãy ném dưới đất lên, ném viên bi thủy tinh trở lại hộp sắt, “Mẹ, không phải bánh bao có độc, bánh bao người ta ngon lắm, là con không cẩn thận nuốt phải viên bi thủy tinh.”
Lời nói chọc tức người ta của đứa bé này, lập tức khiến những người vây xem xung quanh cười ồ lên.
“Cái thằng ranh con này, mày ngậm miệng lại cho tao!” Mẹ đứa bé đỏ mặt tía tai nhìn những người xung quanh một cái, bốp một tiếng tát vào đầu đứa bé.
Người mẹ này rõ ràng là biết con bị hóc nhưng tưởng không đến mức mất mạng, nghĩ bụng nhân tiện có thể tống tiền một khoản, Mạnh Xuân cũng không nói nhiều, làm xong việc tốt quay người lặng lẽ rời đi.
“Này... Mạnh Xuân, tôi biết cô tên là Mạnh Xuân đúng không, chào cô, tôi tên là Tiêu Hải Triều, vừa nãy may mà có cô, nếu không sạp bánh bao của mẹ tôi đã bị tống tiền rồi.” Tiêu Hải Triều cười nhe hàm răng trắng bóc sải bước đuổi theo, nhìn Mạnh Xuân với vẻ mặt vô cùng sùng bái.
Chuyện này kỳ lạ thật đấy, nếu không phải vì chuyện kiếp trước, Mạnh Xuân căn bản không quen biết cậu ta, lập tức tò mò hỏi: “Cậu biết tôi?”
“Biết chứ, tôi sống ở đối diện đại tạp viện của các cô, hôm đó cô đấu trí với tiểu tam thật, lúc đó tôi cũng ở ngoài hóng chuyện, cô chỉ cần vài câu đã vạch trần được ả tiểu tam đích thực kia, đúng là một chữ đỉnh!”
Nói đến đây Tiêu Hải Triều càng thêm khâm phục, nếu đổi lại cậu ta là một nữ đồng chí, nói không chừng lúc đó đã bị dọa cho ngơ ngác rồi.
Cậu ta vội vàng đưa ba cái bánh bao nhân thịt đã gói ghém cẩn thận cho cô, “Mẹ tôi bảo tặng cô, cô mau nhận lấy đi, tôi vốn không có công việc, chỉ có thể qua đây phụ giúp đã đủ khiến bà ấy phiền phức rồi, nhiệm vụ này mà không hoàn thành được nữa, thì bà ấy mắng tôi chết mất.”
Mạnh Xuân bị cậu ta chọc cười, không khách sáo mà liền nhận lấy, nghĩ đến những lời cậu ta vừa nói, bàn tính trong lòng bắt đầu gảy lách cách.
Kiếp trước cô trôi dạt trên thế gian này lâu như vậy, cũng coi như được mở mang tầm mắt không ít, bây giờ mọi người đều bắt đầu dần dần thử nghiệm kinh doanh rồi, cô bán công việc đi, chủ yếu là để làm ăn, có tiền có bản lĩnh rồi cô mới có thể chỉnh đốn người nhà đó, bây giờ cô hai bàn tay trắng, nói nhiều hơn nữa cũng vô dụng.
Vốn đang sầu não vì bản thân là một nữ đồng chí, bây giờ ngoài xã hội có nhiều dân lang thang như vậy, một mình làm ăn không an toàn rất dễ bị người ta nhắm trúng.
Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh! Mắt Mạnh Xuân bỗng chốc sáng rực lên nhìn Tiêu Hải Triều.
Cô khẽ ho một tiếng, thăm dò hỏi, “Cậu không có công việc, vậy cậu có bằng lòng theo tôi làm không, tôi định làm buôn bán quần áo, đến Thâm Thị nhập hàng, phải cần một người khuân vác hàng cho tôi, cậu xem xem...”
“Ây da!” Tiêu Hải Triều vỗ đùi cái đét, trên mặt tràn đầy niềm vui bất ngờ, “Không cần xem, tôi làm, khi nào cần tôi cô cứ sang đối diện ới một tiếng! Tôi bằng lòng theo chị Mạnh làm.”
Khóe miệng Mạnh Xuân giật giật, đây đúng là một người dễ làm thân thật, đã bắt đầu gọi chị Mạnh rồi.
“Vậy được, đợi mấy hôm nữa tôi rảnh rỗi, sẽ nói kỹ hơn với cậu, về trước đây.”
Giải quyết xong một việc lớn, tảng đá trong lòng Mạnh Xuân đã hạ xuống một nửa, dọc đường thong dong đi bộ về nhà.
“Mạnh Xuân về rồi à, đây là dưa muối nhà thím làm, cho cháu một ít nếm thử.”
“Con bé Xuân này đúng là chịu khổ rồi.”
Nhà họ Mạnh sống ở đại tạp viện, Mạnh Xuân vừa về đã bị các thím trong viện vây quanh, trước đây làm gì có ai muốn để ý đến cô.
Mạnh Xuân vô cùng bất ngờ chỉ đành mỉm cười gật đầu, nhìn thím Ngọc đang khâu đế giày ở cửa, mắt lóe lên, “Thím Ngọc hoa văn trên đế giày này thêu đẹp quá, không giống cháu, cháu chẳng biết khâu đế giày.”
Thím Ngọc được khen mở cờ trong bụng lên tiếng, “Gì chứ! Cái này có gì đẹp đâu, cháu mà thích thì đến nhà thím dạy cho, lúc nào cũng rảnh.”
Mạnh Xuân mừng rỡ nói, “Thật không ạ! Vậy sáng mai được không ạ?”
“Chỗ thím cũng có mẫu hoa văn, đến lúc đó mang qua chúng ta cùng thêu, Xuân à sáng mai thím sẽ sang gọi cháu! Cháu cứ yên tâm đợi ở nhà là được.” Thím bên cạnh nhìn mà ghen tị, cha mẹ ruột của Mạnh Xuân này không đơn giản, bà ấy không thể đắc tội với Mạnh Xuân được.
Lời này quả thực nói trúng tim đen của Mạnh Xuân, cô liên tục gật đầu, “Vậy được ạ, chúng ta cứ quyết định như vậy đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)