Mạnh Xuân vội vàng xua tay từ chối, “Không cần! Hắn ta là con trai của cha mẹ nuôi tôi, còn muốn bán tôi đi! Hắn ta ở trong tù càng lâu càng tốt.”
Nhưng nghe thấy bản án đã xuống rồi, thì biết chuyện này đã định, Mạnh Thành Sơn đi cầu xin ai cũng vô dụng.
Trên mặt Cố Trường An lập tức hiện lên sự lạnh lẽo mà chính anh cũng không phát hiện ra, Mạnh Cương phải không, anh nhớ rồi, phải nhờ người chăm sóc hắn ta thật tốt mới được.
Trong lòng anh bất giác căng thẳng, yết hầu nhô ra không kìm được lăn lộn lên xuống.
Mạnh Xuân lắc đầu, “Ngày mai tôi phải đi Thâm Thị, tôi bày sạp ở chợ, phải đi lấy hàng rồi.”
Cố Trường An nghĩ đến việc cô một mình đột nhiên đi xa, đột nhiên nhíu mày, “Em đi một mình?”
“Tôi đi cùng Tiêu Hải Triều, chính là người lần trước đến ga tàu đón tôi, yên tâm đi.” Mạnh Xuân còn an ủi anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

