“Thầy Cao, tôi đến không có ý gì khác, chỉ là muốn nhờ thầy xem giúp nội dung bài diễn thuyết này của Tiểu Mẫn nhà chúng tôi thế nào?”
Thầy Cao đeo kính gọng đen lên, nhận lấy bài diễn thuyết này bắt đầu xem, tư thế ngồi vốn đang thoải mái bỗng thẳng lưng lên, ông nhíu chặt mày.
Trái tim Lưu Xuân Phương cũng như bị ai đó bóp nghẹt, bà ta chỉ sợ Mạnh Xuân nhân lúc bọn họ đều không hiểu, viết bừa một hồi để giao nộp.
Lưu Xuân Phương nghe thấy lời này, cười đến mức không khép được miệng, coi như Mạnh Xuân biết điều!
Thầy Cao khen ngợi khiến gương mặt Lưu Xuân Phương đầy vẻ tự hào, hoàn toàn quên mất người thực sự viết bài diễn thuyết này là ai.
Bà ta vui vẻ đáp: “Cô con gái này của tôi ấy à, cái khác thì không được, chỉ có việc học là giỏi, tiếng Anh cũng tốt, bài này là bài diễn thuyết chuẩn bị để xin ra nước ngoài du học.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)