Mắt Mạnh Xuân sáng rực lên, trời đất bao la kiếm tiền là lớn nhất!
Cô gật đầu thật mạnh.
Thương Lễ Mai đích thân xuống lầu tiễn Mạnh Xuân ra ngoài, Mạnh Quốc Sinh đợi trong nhà vừa ra đã nhìn thấy cảnh này, đợi cô đi rồi, ông mới bước tới đặt bức ảnh đó vào tay Thương Lễ Mai.
“Tôi biết bà nhìn thấy con bé sẽ thay đổi chủ ý mà.”
Bức ảnh trong tay Thương Lễ Mai mười mấy năm vẫn rõ nét, không khó để nhận ra sự cẩn thận của người bảo quản, trên ảnh là một đôi vợ chồng trẻ ôm một bé gái sơ sinh, đây là bức ảnh gửi kèm theo thư lúc đó, nhìn kỹ lông mày và mắt mũi của bé gái đều có nét giống.
Thịt lợn khô làm xong còn rắc thêm vừng, thoạt nhìn đã khiến người ta chảy nước miếng.
Mạnh Xuân dùng nhờ bếp nhà Tiêu Hải Triều, nhiệt tình chia cho bác gái Tiêu một phần nhỏ.
“Tiểu Xuân, thế này sao được, thế này sao được! Bác chỉ cho mượn cái bếp, chẳng làm gì cả, gia vị đều là cháu tự mang đến, bác không thể nhận không đồ của cháu thế được.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


