Mạnh Xuân nhìn trời, mặt trời mới vừa lặn, cách lúc trời tối còn rất xa, nhưng cũng sắp rồi lát nữa là tối thôi, Cố Trường An sợ cô từ chối, trực tiếp sải bước đi trước: “Đi thôi.”
Mạnh Xuân bị Cố Trường An dẫn chạy theo, cũng quên hỏi Cố Trường An đi đâu, anh sao mở miệng đã nói hai người tiện đường rồi.
Mạnh Xuân vẻ mặt tò mò đang định mở miệng hỏi.
Trong ngõ đột nhiên vang lên tiếng chó sủa dữ dội, một kẻ không ra người không ra ngợm xõa mái tóc rối bù, quần áo rách rưới đột nhiên từ đầu ngõ chạy tới.
Mạnh Xuân chưa hoàn hồn, nương theo ánh đèn nhìn kỹ lại, kẻ lang thang này vậy mà lại là Mạnh Nhị Ni.
“Mạnh Nhị Ni!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


