“ Cậu đã sớm đoán được rằng tôi sẽ không thể ăn hộp cơm đó? ” Thịnh Ninh không nhịn được kinh ngạc nhìn Trương Hồng Mai, không nghĩ tới một người thành thật như như cô ấy, kỳ thật lại có nội tâm rất tinh tế.“Mình đoán được vì trên suốt quãng đường đi sắc mặt của tổ trưởng đều rất khó chịu, hơn nữa lần này đoàn văn công của chúng ta bị mất thể diện lớn như vậy.” Mọi người hiện tại đều đem trách nhiệm đẩy hết lên đầu Thịnh Ninh, cô có quả ngon ăn mới là lạ.
Vai rộng eo thon, quân trang thẳng tắp mặc trên người anh có thể trợ giúp lộ ra vòng eo hoàn mỹ.Là Từ Khải Cương, sao anh ấy lại đến bệnh viện?Phòng bệnh của Tần Thúy Phân ở cuối hành lang, bên trong còn có hai chiến sĩ trẻ tuổi.
Khi Lục Tiểu Song dẫn theo một đám người mênh mông cuồn cuộn tiến vào, ánh mắt hai chiến sĩ trẻ sáng lên đầy ái mộ.
lúc này Tần Thúy Phân còn nằm ở trên giường nhắm mắt, khoé mắt còn vương giọt nước mắt, nhìn qua dường như đã khóc rất lâu.Kỳ thật cô không bị choáng váng đến độ ngất xỉu, nhưng trong tình huống lúc đó giả bộ bất tỉnh là biện pháp tốt nhất cô có thể nghĩ ra, đồng thời giúp cô thoát khỏi hội trường .“ Tốt rồi, cô không có việc gì, có thể trực tiếp xuất viện." Buổi sáng lúc kiểm tra phòng theo thường lệ, bác sĩ kiểm tra rồi viết bệnh án kết luận, gọi người xử lý thủ tục xuất viện cho cô.“Bác sĩ, tôi thực sự không thoải mái, đầu tôi rất choáng váng hơn nữa bụng đặc biệt đau.” Sắc mặt cô tái nhợt yếu đuối nói.Cô xảy ra chuyện lớn như vậy, làm sao còn mặt mũi quay trở về? Hiện tai cô nhất định phải giả bệnh, bất luận như thế nào cũng phải đợi vượt qua cửa ải khó khăn này đã.Đều do Thịnh Ninh con đ*** này, cô tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho nó.Bác sĩ nhìn thấy sắc mặt của cô thật sự tái nhợt không có tý huyết sắc nào, đành phải đồng ý yêu cầu nằm viện của cô.Lục Tiểu Song dẫn người đến đứng ở một bên chờ bác sĩ nói hết lời, rốt cuộc không nhịn được lớn tiếng chỉ trích: "Tần Thúy Phân, cô cho rằng cô cứ trốn ở đây là xong việc sao?”“ Chị Tiểu Song, sao chị lại tới đây?" Tần Thúy Phân ra vẻ kinh hỉ nhìn cô: “ Chị đây là tới thăm em sao?"Lục Tiểu Song âm thầm nuốt nước bọt, cảm thấy bản thân hôm nay ra cửa quên xem hoàng lịch.Một cô gái đứng phía sau giật nhẹ ống tay áo cô, nhỏ giọng nói: “Chị Tiểu Song, chúng ta trở về đi! Hiện tại trong đoàn còn chưa ra thông báo chính thức về chuyện này, vạn nhất chúng ta đem chuyện này nháo lên làm hỏng việc, người gặp xui xẻo lại là chúng ta.”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)