“Đoàn trưởng ngài đi thong thả.”
“ Cô còn có mặt mũi mà ăn cơm?” Thịnh Ninh tay bưng hộp cơm, đột nhiên bị một đôi tay vung lên làm cho đồ ăn rơi vung vãi đầy trên sàn nhà.
Lục Tiểu Song hùng hổ nhìn cô, tức dận nói: “Đều do cô làm hại, nếu không phải do cô đoàn văn công chúng ta làm sao bị mất mặt như vậy?”
“Tổ trưởng, chuyện này không thể trách Thịnh Ninh, chúng ta đều thấy được……” Trương Hồng Mai muốn nói gì đó biện hộ giúp Thịnh Ninh, lại bị ánh mắt hùng hổ doạ của người của Lục Tiểu Song doạ sợ, âm thanh dần dần nhỏ đi .
“Trương Hồng Mai cô tưởng mình giỏi lắm đúng không? Cô chẳng qua chỉ là một tân binh, hơn nữa còn là tân binh có xuất thân từ nông thôn, cô có tư cách lên tiếng ở đây sao?” Lục Tiểu Song mồm miệng lanh lợi, hơn nữa còn là người thành phố, ngày thường mắt cao hơn đầu, loại người cô ta khinh thường nhất chính là binh lính có xuất thân nông thôn dáng vẻ quê mùa .
“Thực xin lỗi… Là tôi sai.” Trương Hồng Mai bị dọa, đôi mắt đều đỏ lên, bị buộc phải lên tiếng xin lỗi. Muốn đứng lên cúi người xin lỗi thì bị Thịnh Ninh một phen giữ chặt.
“Lục Tiểu Song cô muốn làm gì? Mới sáng sớm liền tới ầm ĩ?”
“Cô hỏi tôi làm gì? Sao cô không hỏi xem bản thân cô ta đã gây ra cái chuyện tốt gì?” Lục Tiểu Song khinh thường nhìn Thịnh Ninh, đôi mắt hạnh nhân phảng phất như muốn phun ra lửa. “Là cô làm hại Tần Thúy Phân xấu mặt, là cô làm hại chúng tôi không còn mặt mũi ra ngoài gặp người, đều tại cô……”. Ở những năm 80 tư tưởng còn bảo thủ, gặp phải sự tình mất mặt như vậy đi ra ngoài sẽ bị người ta chỉ trỏ không thể đứng thẳng lưng. Tuy rằng tất cả chỉ là hiểu lầm, bộ đội quản lý lại nghiêm cẩn, nhưng đoàn văn công toàn phụ nữ với nhau, khó tránh khỏi có thị phi cùng đua đòi.
Sự việc đêm qua hôm nay đã truyền khắp toàn bộ quân khu. Vừa mới nãy khi đang trên đường tới bệnh viện, người khác nghe nói các cô là người của đoàn văn công sư đoàn 39 đều dùng ánh mắt lộ vẻ kỳ quái nhìn các cô.
Lục Tiểu Song trời sinh tính tình kiêu ngạo, đã khi nào chịu qua loại đãi ngộ này. Nói, nói dứt khoát khóc luôn. Những người khác cùng tới sắc mặt cũng khó coi, nhưng bọn họ phần lớn gia cảnh giống nhau, không dám gây chuyện, cho nên mới không dám làm chim đầu đàn.
“Thực xin lỗi! Tôi thực sự không cố ý.” Thịnh Ninh lúc ấy chỉ nghĩ ăn miếng trả miếng, nhưng là không nghĩ tới sẽ liên lụy người khác, trong lòng rất áy náy, vội vàng từ trên giường đứng lên, động tác do bị gãy chân mà trở nên vụng về bước xuống giường, thành khẩn xin lỗi mọi người: “Thực xin lỗi, là tôi làm liên luỵ đến mọi người, thực xin lỗi, tôi thật sự không nghĩ tới mọi chuyện sẽ như vậy.”
Thấy thái độ của Thịnh Ninh thành khẩn, Lục Tiểu Song tiếp tục nói cũng không tốt. Kỳ thật nội tâm các cô minh bạch, Thịnh Ninh dưới tình thế cấp bách như vậy căn bản chỉ là vô tình. Nói đi nói lại, Tần Thúy Phân cũng không phải con người tốt đẹp gì, chỗ nào cũng thích nổi bật, cố tình gia cảnh không bằng các cô, diện mạo không bằng Thịnh Ninh.
“Tiểu Song, cô cũng đừng trách Thịnh Ninh nữa, cô ấy cũng đã xin lỗi rồi.”
“ Đúng vậy! Lúc ấy chúng ta đều có mặt trên sân khấu, xác thật là cô ấy vô tội.”
Những cô gái khác thấy Thịnh Ninh có thái độ không tồi, cũng đi theo hoà giải.
“Hừ! Lần này không so đo với cô.” Lục Tiểu Song không bỏ được mặt mũi hừ lạnh một tiếng, dẫn theo mọi người đến phòng bệnh của Tần Thúy Phân. Chỉ để lại một mình Trương Hồng Mai ở lại chăm sóc cô, cô ấy nhìn thấy mọi người đều đi hết rồi, cẩn thận đem đồ ăn rơi trên mặt đất thu thập sạch sẽ, lại từ trong túi trên người lấy ra một túi giấy dầu đựng màn thầu. Đưa cho Thịnh Ninh ngượng ngùng cười: “Cậu ăn đi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)