Nhưng Hứa Chiêu không biết, cũng không chú ý, tâm tư của cậu tất cả đều đặt lên bánh sinh nhật. Vào trong tiệm bánh rồi cậu liền cảm khái, bánh ngọt ở niên đại này quả thật không thể nào so được với thế kỷ XXI, mùi vị không đa dạng không nói, ngay cả ngoại hình cũng không mỹ quan tí nào.
Hứa Chiêu đành phải chọn lấy hai cái nhìn tương đối đáng yêu, thanh toán tiền, mang ra khỏi cửa hàng thì nghe thấy hình như có ai đó đang gọi mình, nhìn về hướng phát ra âm thanh thấy Thôi Định Sâm từ trong nhà hàng bên cạnh đi ra.
"Tiểu thúc." Hứa Chiêu nhìn thấy Thôi Định Sâm, kinh hỉ gọi một tiếng.
Thôi Định Sâm mặc áo bành tô đen làm thân hình càng thêm cao tô, bước tới trước nhìn Hứa Chiêu hỏi: "Sao cậu lại vào trong thành phố?"
Hứa Chiêu nhấc bánh ngọt trong tay lên: "Cháu tới mua bánh ngọt."
Thôi Định Sâm nhìn một cái hỏi: "Bánh sinh nhật à?"
Hứa Chiêu gật đầu: "Dạ."
"Sinh nhật của ai vậy? Sinh nhật cậu à?" Thôi Định Sâm hỏi.
"Không phải, là sinh nhật ba tuổi của Hứa Phàm nhà cháu ạ."
Còn Hứa Phàm "nhà cháu" cơ đấy, Thôi Định Sâm tiếp tục hỏi: "Hôm nay sinh nhật nó à? Hay ngày mai?"1
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)