Tưởng Phong thực tình vô tội, nhìn thấy thành quả như vậy anh cũng nhíu mày, không hiểu sao lại như vậy, lúc ấy rõ ràng anh có tâm trạng rất tốt, còn cười nữa, sao ảnh chụp ra lại hoàn toàn không có nổi mặt cười? Có phải thợ chụp ảnh tay nghề không được tốt ư?
May mà người thợ chụp không có ở đây, không biết trong lòng ông ấy sẽ nghĩ gì, không thì sẽ bị bẽ mặt mất, anh ta nói là mình có cười, nhưng người thợ chụp lúc ấy thật sự không nhìn ra, cũng không nắm bắt để chụp được.
Mặc dù nhìn bản thân trong ảnh không hài lòng cho lắm, nhưng đối với cô vợ nhỏ Tưởng Phong rất hài lòng, sau khi quyết định đã đặt nó ngay sát lên ngực, không có việc sẽ nhìn, để an an ủi nỗi nhớ nhung trong lòng mình.
Đến gần trưa, đây là bữa cơm cuối cùng ở nhà của Tưởng Phong, bà Tưởng và Trương Tú cùng nhau xuống bếp, dự tính làm một bàn tiệc thật thịnh soạn, rau củ đều đã mua sẵn từ trước rồi, gà cá đều có, sửa soạn xong đâu đấy mới cho vào nồi, bên ngoài liền có người gõ cửa, Tưởng Tuệ Tuệ đi mở cửa, cô ngẩng đầu lên thì nhìn thấy ba người lạ mặt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Chương này có vẻ rối, đọc xong không hiểu :(
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
