Sau đó Giản Như Như liền nhìn thấy nguyên văn đầy đủ lá thư kia viết như sau: “Phong Tử này, với quan hệ này của chúng ta, tôi cũng muốn nói thật. Lần trước em gái tôi có đến doanh trại bộ đội thăm người thân, vừa thấy thấy cậu liền đã thích cậu rồi. Cậu cũng đã thấy tính tình em ấy rất tốt, tuy không phải xinh đẹp động lòng người, nhưng cũng là một cô gái thanh tú, thiện lương. Trông vô cùng xứng đôi với cậu, tôi thấy hai người ở cùng một chỗ rất tốt, cậu cũng không chán ghét em ấy. Nếu cả hai đều có ý như vậy, không bằng hãy thử xem xét một chút...”
Giản Như Như cắn răng. Đây rõ ràng không phải thư tỏ tình, mà là thư mai mối uyên ương.
Cái gì mà ở chung với nhau rất tốt, không chán ghét lại còn cả hai đều có ý như vậy. Hay nói cách khác là Tưởng Phong thích người ta.
Đọc xong mấy dòng chữ này, nói Tưởng Phong cùng em gái người ta không có điểm mờ ám cũng chẳng ai tin.
Không khí chung quanh bắt đầu thay đổi có chút không thích hợp. Tưởng Phong vốn đang cúi đầu đọc thư bỗng nhận thấy có điều không đúng, tựa như có nguy hiểm gì đó đang nhìn chằm chằm sau lưng. Thói quen nhiều năm khiến hai hàng lông mày anh nhíu lại, ánh trở nên lạnh lùng xoay người... Ừm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
